Review Kim bài đả thủ (Phao Phao Tuyết Nhi).

Cảnh báoReview thực sự rất dài và có spoil toàn bộ nội dung truyện. Nếu bạn nào chưa đọc chỉ nên đọc phần “Kết” của review.

Kim bài đả thủ kể về giới xã hội đen qua góc nhìn chủ đạo của nhân vật chính Dương Lỗi. Truyện không chỉ gói gọn ở tình yêu nam nam mà còn là về gia đình, anh em, bạn bè, những đạo lý sống và những bài học nhân sinh.

Dương Lỗi là một chàng trai nghĩa khí, hào hiệp, đầu đội trời chân đạp đất, chẳng hề sợ chi. Không chỉ có tinh thần quật cường, cậu còn có thực lực, vậy nên, mới chỉ trẻ tuổi thôi cậu đã được xem là một “nhân vật nổi bật”, được nhiều người kính trọng và có khá nhiều đàn em dưới trướng. Kẻ khôn là kẻ biết tìm chủ tốt, Dương Lỗi quy thuận dưới Yến Tử Ất – một đại ca giang hồ máu mặt có thế lực lớn nhất Giang Hải lúc bấy giờ. Tất nhiên, không phải bởi vậy mà cậu trở nên kiêu căng hống hách không coi ai ra gì, mà cậu thực sự rất hiểu lý lẽ và trọng công bằng, luôn đề cao tinh thần nghĩa hiệp hành hiệp trượng nghĩa, vậy nên dù có mắc không ít tội với dân giang hồ, bọn họ cũng không dám làm càn. Bên cạnh còn có ông chủ đỡ đầu, nên dù có khá nhiều kẻ thù, rất ít người dám động tới cậu.

Tuy nhiên, cái gì cũng có ngoại lệ. Cuộc đời Dương Lỗi cũng vì một người mang tên “ngoại lệ” ấy mà đổi thay.

.

Lần gặp gỡ đầu tiên giữa Dương Lỗi và Phòng Vũ chẳng giống bình thường chút nào. Còn chưa kịp nói với nhau câu nào, cậu đã bị đối phương đánh cho hoa mắt chóng mặt. Những tưởng đối phương cũng như những kẻ trong quá khứ chỉ ra oai là giỏi còn thực lực thì yếu xìu, ai dè, người này thực sự đánh cho cậu thua không ngóc đầu lên được. Người này thực sự “mạnh” hơn cậu. Chưa từng thảm như vậy, người như Dương Lỗi làm sao có thể chịu được? Bên cạnh đó, dựa theo hoàn cảnh lúc đó thì cậu không hoàn toàn sai, lại rơi vào thế bất ngờ bị động, vậy nên bị đánh như thế, khiến cậu càng không phục. Cậu muốn ít nhất cũng phải đấu lại 1 trận đàng hoàng mới hả lòng hả dạ. Nghĩ vậy nên cậu ghi thù trong lòng, lúc nào cũng kiếm cớ muốn đấu với Phòng Vũ một trận, chặn đầu chặn đuôi Phòng Vũ, khiến anh dở khóc dở cười.

Càng tiếp cận Phòng Vũ, Dương Lỗi càng nhận ra, thực sự, Phòng Vũ không phải kẻ xấu, và là kẻ thực sự “mạnh”, hơn nữa còn vô cùng hào sảng nghĩa hiệp. Từ việc anh có thể yên lặng nhẫn nại lắng nghe bà lão bán hạt dưa nói chuyện, rồi đến việc anh thay bà lão đòi lại công bằng, đánh cho kẻ ức hiếp bà răng lợi lẫn lộn, đến việc Phòng Vũ giúp chỉ điểm cho cậu trong trận đánh nhau với đối thủ, rồi đến việc Phòng Vũ thay Dương Lỗi đòi lại công bằng cho Giang Hải, đè bẹp bọn định dương oai diễu võ, và rồi cho đến khi Dương Lỗi được Phòng Vũ cứu thoát trong lần bị phục kích trả thù, thì Dương Lỗi đã không thể nào ôm “hận thù” được nữa, ý nghĩ trả thù hay khiêu khích hoàn toàn bị tiêu diệt. Lần đầu tiên, cậu thật lòng thừa nhận những điều đẹp đẽ từ anh, từ tính cách cho đến ngoại hình, cũng là lần đầu tiên, cậu ngắm nhìn một người đàn ông đến ngẩn người như vậy. Hay thật sự, Dương Lỗi chưa bao giờ có ý nghĩ trả thù Phòng Vũ cả, mà tất cả chỉ bao che cho sự muốn thân cận với một kẻ “mạnh” như Phòng Vũ, hay đơn thuần chỉ là ý nghĩ muốn so tài của những kẻ giỏi với nhau mà thôi.

.

Từ khi Phòng Vũ cứu Dương Lỗi và cho Dương Lỗi tá túc lại một đêm, thì Dương Lỗi bắt đầu bám dính Phòng Vũ. Hai người ngày càng thân thiết, khiến cho tất cả mọi người đều ngạc nhiên, còn hai đại ca của họ thì mừng rỡ. Thực vậy “tuy Dương Lỗi ưa thích dùng nắm đấm, ít khi phục ai, nhưng một khi đã để ai vào mắt, hắn sẽ đối xử tốt với người đó từ tận đáy lòng, đây cũng là nguyên nhân các anh em và thuộc hạ đều nguyện ý đi theo hắn. Chỉ cần là người Dương Lỗi thừa nhận, hắn sẽ xem người đó như người một nhà, đối xử với người đó ấm áp như mùa xuân, thậm chí còn ấm áp hơn mùa xuân nữa.”. Lúc này, trong lòng Dương Lỗi, cậu thừa nhận Phòng Vũ, cậu coi trọng anh, coi anh như “người anh” của mình. Sự thân thiết đến gần gũi gắn bó này cũng khiến Dương Lỗi giật mình, và đôi lúc nhìn lại, cậu cũng không thể ngờ. Bởi rõ ràng hai người biết nhau chưa lâu, nhưng chỉ sau vài ngày ở chung, đối với Phòng Vũ, Dương Lỗi đã cảm thấy một sự thân thiết khó hiểu, như đã quen nhau cả đời, càng ngày càng hợp mắt, chỉ muốn ở gần. Thứ tình cảm như “duyên phận” ấy, khiến cho Dương Lỗi không lý giải nổi, mà cậu cũng mặc kệ không thèm lý giải. Chỉ là, có lẽ cậu chưa nhận ra, thứ tình cảm ấy còn mang theo sự “hấp dẫn” không thể cưỡng lại, là sự thu hút khát khao dành cho một kẻ mạnh hơn mình, mang theo thứ “tin tưởng”, “sùng bái”, “đó chính là sức hút của kẻ mạnh với đàn ông, là bản năng bẩm sinh.”

.

Hai người ngày càng thân thiết. Đối với sự bám dính của Dương Lỗi, Phòng Vũ tuy có chút không thích ứng kịp nhưng rồi sau cũng thành quen, thậm chí còn hưởng thụ sự thân thiết ấy, coi Dương Lỗi như một người đáng để tin tưởng tâm sự, hay còn gọi là tri kỷ của mình. Càng thân thiết, Dương Lỗi càng nhìn thấu những góc khuất của Phòng Vũ, những góc “yếu mềm” mà Phòng Vũ chưa hề bộc lộ với ai, thứ khát vọng yếu đuối từ tận sâu cõi lòng anh. Thứ yếu đuối ấy, những giọt nước mắt ấy không hề khiến Dương Lỗi cảm thấy Phòng Vũ yếu ớt nhu nhược, mà chỉ khiến cậu rung động, thiêu đốt cõi lòng cậu. Đối với cậu, Phòng Vũ không chỉ là một kẻ chỉ biết đánh đấm, dùng vũ lực để giải quyết mọi chuyện, mà anh còn là con người có tình cảm, có nỗi đau, có tâm sự, có những bí mật chôn sâu nén chặt, là kẻ thấu hiểu được nỗi đau của những kẻ yếu thế – thứ mà tưởng như những kẻ mạnh không thể hiểu được. Mà trước cậu, anh đã mở lòng, giãi bày nó, phơi tim ra trước mặt cậu, để cho cậu tận mắt nhìn thấy nỗi đau ấy. Có lẽ, trong lúc mượn rượu để trải lòng ấy, Phòng Vũ chưa hề mong Dương Lỗi sẽ chia sẻ với mình, chỉ là anh có một sự tin tưởng ở cậu, muốn được nói ra, muốn được nhẹ nhõm, để vơi bớt sự cô độc, để bớt đau đớn. Nhưng thứ Dương Lỗi cho anh không chỉ là một sự kiên nhẫn lắng nghe, mà còn là sự chia sẻ. Cậu ôm lấy anh, an ủi anh, trân trọng thứ “yếu đuối” ấy ở anh, và khát khao được cùng chia sẻ thứ đau đớn ấy với anh.

Thật sự khi đọc chương này mình đã vô cùng cảm động. Cảm động không chỉ bởi câu chuyện của Phòng Vũ, mà còn bởi sự chia sẻ của anh và Dương Lỗi, sự tin tưởng trân trọng của cả 2 đối với nhau, dành cho nhau.

Cuối cùng, cũng có người lắng nghe anh rồi. Cuối cùng, anh cũng có thể tâm sự với một ai đó, có thể rơi nước mắt trước mặt ai đó, có thể tin tưởng mà tâm sự, mà phô bày sự yếu đuối, lộ ra những góc khuất của bản thân. Mà người ấy, người mà anh tin tưởng, cậu ấy cũng hiểu, cũng đau cùng anh, cũng muốn sánh vai cùng chia sẻ với anh. Cuối cùng, anh cũng không đơn độc. Chương này với mình tình như cái bình luôn, cảm thấy như là một bước tiến lớn trong tình cảm giữa Dương Lỗi với Phòng Vũ. Không chỉ dừng lại ở sự cảm phục của kẻ mạnh với kẻ mạnh, anh em tin tưởng trao tính mạng vì nợ nần ân nghĩa, mà còn là sự chia sẻ thấu hiểu từ sâu tận tâm hồn, đó là điều mà không phải ai cũng có thể làm được.

.

Nếu như không có sự xuất hiện của nhân vật Hoa Miêu, thì có lẽ, thứ tình cảm giữa Dương Lỗi với Phòng Vũ cứ chỉ dừng lại ở hai tiếng “tri kỷ”, hay là cá nhân Dương Lỗi vẫn sẽ coi Phòng Vũ là một người “đặc biệt” trong lòng mình, nhưng thứ đặc biệt đó xa nhất vẫn chỉ dừng lại ở mức độ “anh em như tay chân”.

Câu nói “Tâm tư của nó đối với anh cũng không đàng hoàng!” của Hoa Miêu như khiến Dương Lỗi giật mình nhìn lại chính mình, cũng là nhìn lại tình cảm của mình đối với Phòng Vũ. Như thể giật thột, cậu không thể yên lòng. Đâu đó trong lòng cậu mơ hồ nhận ra, thứ tình cảm của mình đồng dạng với thứ tình cảm mà Hoa Miêu dành cho Phòng Vũ – tình yêu. Cũng chính bởi vậy, cậu chột dạ, bị ám ảnh không yên, hoang mang vô cùng.

Sự hoang mang của cậu không chỉ bởi đối với cậu, sự tồn tại của Phòng Vũ và ý nghĩa của anh trong lòng cậu là vô cùng đặc biệt, mà bởi vì từ trước tới nay, đối với việc quen bạn gái, cậu khá thờ ơ, bàng quan. Cậu không phải không có cảm giác với những cô gái xinh đẹp, nhưng cậu không quá coi trọng họ, cũng không có cảm xúc đặc biệt với bất kỳ ai, đối với cậu chuyện làm tình cũng không hề liên quan đến tình cảm không hề có sự rung động từ tận tâm hồn, mà chỉ đơn thuần như một quá trình, một thành quả cuối cùng của một mối quan hệ với một cô gái nào đó. Bên cạnh đó, không giống với anh em của mình xem phim đen là có thể kích động dữ dội, sự kích động của cậu chỉ thoáng qua, chẳng để lại ấn tượng nhiều. Thứ mà cậu khát khao và ngưỡng mộ, hay khiến cậu hướng về chính là tình nghĩa và sự mạnh mẽ tỏa ra từ những người nam tính cương trực.

Bộ phim nam nam mà cậu vô tình xem phải kết hợp với câu nói lúc trước của Hoa Miêu như một mồi lửa kích cháy quả bom trong lòng cậu. Có thứ gì không đúng trong tình cảm của cậu với Phòng Vũ, cậu ngờ ngợ nhận ra. Có thứ gì không chỉ dừng lại ở hai từ “anh em” hay “tri kỷ” nữa. Có thứ gì đang phá rào phá kén, thứ khát khao đang nảy sinh bên trong không ngừng cắn nuốt khiến cậu muốn phát điên, khiến cậu không thể giữ nổi bình tĩnh trước anh. Thứ khát khao mà khi đã lộ diện, khi đã được kích lửa, thì chỉ có thể cháy rực chẳng thể dập tắt nổi.

.

Những chương sau là những chương vô cùng đau lòng cho Dương Lỗi. Cậu tìm mọi cách trốn tránh Phòng Vũ. Trong lòng cậu vô cùng khó chịu, như bị cào xé, vừa căm ghét cảm giác phải trốn trốn tránh tránh, nhưng khi đối diện với đối phương lại không biết ứng xử ra sao như ngồi trên đống lửa. Còn chưa kịp nhìn nhận rõ tình cảm của mình, Dương Lỗi đã chịu đả kích từ cuốn phim nam nam kia, khiến ngày nào cậu cũng mơ tới Phòng Vũ. Điều đó khiến cậu càng thêm lo lắng hoảng hốt sợ hãi với chính mình. Lẽ nào, tình cảm cậu dành cho anh cũng như tình yêu mà Hoa Miêu đối với anh? Không, không, cậu không thể như Hoa Miêu được. Nhưng những giấc mơ không biết nói dối, nó cũng chính là những khát khao sâu kín nhất của bản thân. Đối diện với những giấc mơ ấy, Dương Lỗi không thể lừa mình gạt người được nữa. Cậu thích Phòng Vũ, muốn ở bên Phòng Vũ.

Khi bắt đầu đọc truyện này, mình đã luôn thích một Dương Lỗi hào sảng, không sợ trời không sợ đất, thích gì làm nấy, như một mũi tên không gì cản nổi. Như thể, cậu có thể bất chấp tất cả mà làm theo ý mình, ngông nghênh là thế, đẹp đẽ mạnh mẽ là thế. Nhưng đến chương này, khi cậu bắt đầu nảy sinh sự lo lắng sợ hãi, thì mình đã đau lòng khôn cùng. Tất nhiên, con người ai cũng có lúc sợ hãi hay lo lắng. Nhưng thứ lo lắng sợ hãi này của Dương Lỗi lại không phải đối với 1 sự việc nào đó, mà là đối với chính bản thân cậu. Cậu không dám đối diện với chính tình cảm của bản thân, sợ hãi và nghi ngờ chính mình. Sự khổ sở của cậu lại là dành cho thứ tình cảm cậu nuôi nấng trong lòng, đầy ắp trong tim. Yêu một người mà không được nói ra, đến cả bản thân còn không dám tin vào tình cảm của mình, đến cả chính mình còn đem lòng nghi ngờ mình thì còn gì mệt mỏi khổ sở hơn? Dằn vặt bao nhiêu, khổ sở bao nhiêu? Chẳng thể được làm chính mình thì thôi, đến người mình yêu quý còn phải trốn trốn tránh tránh, giấu giấu giếm giếm như một kẻ hèn nhát, thứ khổ sở ấy, thứ yếu đuối ấy khiến mình thương vô cùng.

Thêm nữa, sau khi gặp lại Phòng Vũ, những tưởng những hiểu lầm được giải quyết, cậu có thể thoải mái mà đối diện với anh, ai dè sự đau lòng trong lòng mình chỉ càng tăng thêm khi nghe những lời dứt ruột của cậu.

“Trong lòng tôi… anh không giống như thế!”

“Tôi thừa nhận anh, chỉ thừa nhận anh thôi!”

“Tôi thật sự…”

“Tôi rất thích ở bên cạnh anh!”

“Mẹ nó anh nói xem… có phải tôi bị bệnh rồi không?”

“… Lúc nào tôi cũng nhớ đến anh!”

Lúc Dương Lỗi nói những lời này với Phòng Vũ là lúc cậu đang say. Người say không biết nói dối. Những lời khi say là những lời móc gan móc tim mới nói ra được, là lấy hết can đảm, là đào bới từ sâu tận cõi lòng. Đau đớn bao ngày không biết giải tỏa vào đâu, không biết nói với ai. Nhớ nhung khát khao một người nhưng phải trốn tránh người ấy, phải giả vờ mà xa cách người ấy. Đau lòng vì người ấy bao nhiêu lại bất lực với chính mình bấy nhiêu. Biết rõ rằng người ấy coi trọng mình, biết rõ rằng người ấy cũng coi mình là anh em chân tay máu thịt, là tình nghĩa, nhưng vẫn không cam lòng, vẫn không cảm thấy đủ đầy, vẫn không thể ngừng đau đớn, vẫn không khỏi cào xé lòng mình. Tôi biết, anh yêu quý tôi, tôi biết anh trân trọng tôi, nhưng tại sao tôi lại tham lam như vậy, tại sao cho dù đã nhận được sự xác nhận của anh, tôi vẫn không cảm thấy đủ? Sự mâu thuẫn của Dương Lỗi khiến cậu muốn nổ tung. Thứ tình cảm của Phòng Vũ không thể làm Dương Lỗi thỏa mãn. Tôi biết tôi ích kỷ, tôi biết sự chiếm hữu của tôi là không đúng, không được thậm chí tôi không nên nảy sinh suy nghĩ ấy đối với anh, tôi đã trốn tránh, đã tìm mọi cách kiềm nén, nhưng tôi không thể kiểm soát được bản thân. Đối với tôi, anh là duy nhất, là đặc biệt, nhưng trong lòng anh tôi chỉ là một người anh em trong những “số nhiều” người anh em khác của anh. Cái “số nhiều” ấy đau đớn bao nhiêu, giày vò bao nhiêu?

Thật sự lần đầu tiên đọc truyện này, mình đã quăng Phòng Vũ sang một bên mà thương Dương Lỗi kinh khủng. Bởi bản thân mình cũng là đứa chiếm hữu nên mình có thể hiểu tâm trạng của một kẻ như vậy. Nhưng nói như vậy không có nghĩa là Phòng Vũ không đau đớn, không có nghĩa là mình không thương anh. Thực ra, trong lúc Dương Lỗi trốn tránh Phòng Vũ, hẳn Phòng Vũ cũng khó xử và mệt mỏi. Phòng Vũ có phải là kẻ tùy tiện coi ai đó là anh em của mình không? Hẳn không. Anh có phải là kẻ tùy tiện tâm sự, phơi bày cõi lòng với một người không? Hẳn không. Nhưng, Dương Lỗi là kẻ đã chạm đến “tâm” anh. Là kẻ đã khiến anh mở lòng, khiến anh cảm thấy được thấu hiểu, thấy anh cảm thấy được trân trọng, là kẻ khiến anh muốn đem những yếu mềm của mình cho đối phương nhìn thấy. Vậy mà người ấy đột ngột trốn tránh anh, không hề có lý do rõ ràng. Chưa kể vậy, người ấy có bạn gái còn không cho anh biết, không thông báo với anh lấy một câu, lại còn tỏ vẻ khép nép như muốn giấu giếm anh, làm sao anh chịu cho nổi? Cái cảm giác không được tin tưởng ấy như cắn xé anh khiến anh không chỉ khó chịu mà còn đau đớn, thất vọng. Anh hẳn đã tự hỏi chính mình rằng mình đã làm gì sai? Đã mắc lỗi gì mà khiến người ta đối xử với mình như vậy? Với một kẻ sòng phẳng rạch ròi thứ gì cũng rõ ràng như anh, lại là người trọng tình trọng nghĩa coi trọng anh em bạn bè, thì việc Dương Lỗi – 1 người anh coi “nặng” đối xử vô cùng bất thường như thế tất nhiên sẽ khiến anh vô cùng khó chịu, cũng là vô cùng khó xử.

.

Từ sau khi quyết định mặc kệ tất cả mà thuận theo tình cảm của bản thân, cứ thế mặc sức mà “thích” Phòng Vũ, thì thứ tình cảm của Dương Lỗi đã dần dần lớn dần lên, đã cứ thế mà sinh sôi nảy nở, ngấm dần vào trong máu xương cậu.

Dương Lỗi có một bí mật.” Bí mật là gì? Là những thứ không thể nói ra, không thể tâm sự, là những thứ bản thân muốn chôn kín, là những tâm tư sâu nhất của một người. Thứ tình cảm tưởng như buông thả nhưng lại phải kìm nén ấy, thứ tình cảm mạnh mẽ vẫy vùng nhưng lại không thể bộc lộ ấy, chỉ một ánh mắt thôi cũng có thể khiến bản thân rung động, đăm đắm dõi theo đối phương nhưng lại không dám cho đối phương biết, chỉ một cái quay đầu cũng có thể khiến bản thân giật mình thảng thốt, cũng có thể khiến trái tim mình chao đảo, luống cuống bối rối. Có bao nhiêu ẩn nhẫn trong thứ “khát khao” của Dương Lỗi? Có bao nhiêu hạnh phúc thì cũng có bấy nhiêu rã rời mệt mỏi. Như một kẻ đi trên dây, mắt đăm đắm hướng về đích, chỉ một cơn gió, một chạm nhẹ cũng khiến bản thân chao đảo chông chênh, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể buông mình xuống vực sâu.

Thứ khát khao của Dương Lỗi với Phòng Vũ không chỉ ở mặt tinh thần, mà còn ở thể xác. Muốn gần gũi đối phương, muốn được chạm vào đối phương, muốn được ôm lấy đối phương. Cho đến khi cùng anh trải qua sinh nhật mình, lắng nghe tiếng đàn “Tuổi thơ” dịu dàng của anh, biết rằng anh chính là người mà mình luôn mong nhớ, biết rằng người mà mình cho là “duyên” với mình chính là anh, Dương Lỗi đã không thể kìm nén được nữa. Nụ hôn trên má mới chỉ là khởi đầu cho sự khát khao của Dương Lỗi với Phòng Vũ. Cậu muốn nhiều hơn thế. Nhưng chỉ mới hôn trộm vậy thôi, cậu đã run lên, “trái tim như sắp nhảy ra khỏi cổ họng, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi”. Vừa phấn khích vừa khát khao lại vừa sợ hãi hoang mang, như một người tỏ tình chờ phán xét của đối phương, từ bao giờ đối với người anh em “đêm ngủ chung giường” cậu phải kìm nén đến ẩn khuất như vậy?

Những hành động tiếp theo đã chính thức khiến Dương Lỗi bước vào con đường không thể quay đầu, cũng khiến Phòng Vũ dần dần bị cuốn vào lốc xoáy mang tên “Dương Lỗi”, để đến khi anh ngộ ra, thì cũng đã không thể quay đầu được nữa.

Sau khi Dương Lỗi chủ động giúp Phòng Vũ giải quyết dục vọng thì giữa hai người dường như bắt đầu nảy sinh những cảm giác không được tự nhiên cho lắm. Dương Lỗi đã từng hối hận vì hành động quá khích của mình, nhưng thực sự, nếu không bởi vì tình cảm quá nhiều, thì cậu cũng không đến nỗi hành động như vậy. Một kẻ như cậu – luôn làm theo ý thích của mình từ khi quen Phòng Vũ thì đã phải học cách giấu giếm cảm xúc, đem khát vọng cất sâu vào đáy lòng. Nếu cứ như vậy mãi cả đời, cậu có chịu đựng được không? Cất giấu nó, để nó cứ như vậy rồi khi cậu biến mất mà thối nát theo, cậu có thể làm vậy được sao? Chịu đựng được đến bấy giờ hẳn là đã quá sức của Dương Lỗi. Cũng bởi hành động ấy mà Dương Lỗi phát hiện ra, thực ra Phòng Vũ cũng hưởng thụ sự phục vụ của cậu, chỉ là anh quá kinh ngạc với sự “thích thú” của mình, đồng thời không thể chấp nhận việc làm này lại xảy ra đối với người anh em máu thịt của mình, có lẽ đâu đó anh coi việc như vậy là xúc phạm cậu, đồng thời cũng mang máng điều gì đó không đúng đang xảy ra, nên tại thời điểm ấy, anh không thể thích ứng được. Hay có lẽ, anh mơ hồ nhận ra rằng, nếu sự việc này xảy ra nhiều lần tiếp theo, thì kết cục sẽ không thể khống chế được.

Tuy nhiên, sự khó xử ấy đã bị phá vỡ hoặc bị quên đi sau việc Phòng Vũ trải qua cảm giác mất đi Dương Lỗi. Vụ tai nạn “giả” ấy đã khiến anh nhận ra vị trí của Dương Lỗi trong lòng mình nặng đến vậy, hóa ra anh sợ mất đi cậu đến vậy. Trong trái tim của mình, từ khi nào Dương Lỗi đã chiếm một khoảng không thể thay thế, mà nếu như mất đi thì nỗi đau ấy anh không nghĩ mình có thể chịu đựng được. Đã từng trải qua mất mát mới biết mất đi là đáng sợ ra sao, từng mất đi một người anh em đã là nỗi đau găm sâu vào lòng anh, khó khăn lắm mới tìm được người có thể tâm sự sẻ chia lắng nghe cõi lòng mình, anh không tưởng tượng nổi, nếu mất đi cậu, sẽ là trống rỗng tận cùng ra sao. Thậm chí, Dương Lỗi hiện giờ đối với Phòng Vũ, còn chiếm vai trò vị trí quan trọng hơn thế.

“Phòng Vũ muốn Dương Lỗi biết, không phải hắn lo lắng cho Dương Lỗi là vì nhớ đến Đại Hổ. Hôm nay Phòng Vũ thật sự rất sợ, lúc nhìn thấy chiếc xe máy bung bét và vết máu loang đầy đất, một nỗi sợ bao năm chưa từng có bất chợt dâng lên trong lòng hắn. Khi đứng ngoài cửa phòng phẫu thuật, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng. Lúc em họ của mình bị đâm trọng thương suýt mất mạng, hắn vẫn có thể bình tĩnh xử lý mọi việc. Ngày Đại Hổ bị xử bắn, hắn cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, hắn chưa từng trải nghiệm cảm giác đầu óc bỗng dưng trống rỗng như thế này.”

Trước hình ảnh Phòng Vũ đau lòng như vậy, Dương Lỗi vừa khó chịu vừa hạnh phúc. Khó chịu vì cậu không vui khi việc của mình khiến Phòng Vũ nhớ lại hình ảnh đau xót năm xưa, khiến nỗi bất an trong anh bị khơi dậy. Hạnh phúc vì qua việc này cậu biết rõ vị trí của mình trong tim Phòng Vũ không nhẹ, cũng là một thứ tình cảm vô cùng sâu nặng. Nhớ lại bóng lưng cô độc lạnh lẽo của anh, cậu chỉ thấy chua xót. Cậu muốn như mồi lửa, xua tan giá rét trong lòng Phòng Vũ, sưởi ấm cõi lòng anh, muốn làm chỗ dựa cho anh, để anh dựa vào, để anh có thể an tâm trút bày cõi lòng, vơi bớt mỏi mệt.

“Cậu ấy đã mất, nhưng tôi vẫn còn ở đây. Nếu anh quan tâm tôi, tôi sẽ làm thay phần của Đại Hổ, tiếp tục sống trước mặt anh, sống đến khi nào anh thấy chán mới thôi.”

Đối với Dương Lỗi, những lời này là lời thổ lộ từ tận đáy lòng.

Dương Lỗi biết Phòng Vũ coi mình là anh em, giống như Đại Hổ vậy. Phòng Vũ sợ anh em của mình lại biến mất trước mặt mình lần nữa, giống như Đại Hổ năm đó.

Nhưng với Dương Lỗi mà nói, Phòng Vũ đã không còn là anh em.

Thậm chí hắn chưa kịp nghĩ xem tại sao mình lại muốn chạy đến ôm Phòng Vũ, cơ thể của hắn đã ôm lấy Phòng Vũ rồi. Nhìn bóng lưng cô đơn khi Phòng Vũ xoay người sang chỗ khác, trong lòng Dương Lỗi lại ê ẩm, khó chịu.

Hắn sẽ không để Phòng Vũ nếm trải nỗi đau mất anh em thêm lần nữa. Những chuyện thế này, trải qua một lần là đủ rồi.”

Là gì trong lòng đối phương có lẽ lúc này cũng không còn quan trọng đối với Dương Lỗi nữa, quan trọng là cậu thực sự muốn ở bên cạnh, đồng vai sát cánh, chia sẻ không chỉ ở công việc, không chỉ bằng nắm đấm tính mạng, mà còn ở tinh thần, là chỗ dựa cho anh trong những lúc anh yếu đuối nhất.

.

Cố gắng giải thích cho hành động thân thiết quá mức lúc trước bằng việc coi đó là “trò chơi”, đồng thời lôi kéo Phòng Vũ bằng việc cả 2 đều có cảm giác thoải mái khi làm cho nhau, Dương Lỗi dần khiến Phòng Vũ dần vứt bỏ nghi kỵ, mà đồng ý tiếp tục tham gia “trò chơi” ấy, để rồi cả 2 càng ngày càng lún sâu vào thứ quan hệ thể xác thân thiết đó.

Thực ra, trong hành động này của Dương Lỗi, mình thấy cậu như đang tự cầm dao đâm mình vậy. Bởi cậu đã nhận thức rõ, thứ tình cảm của mình dành cho Phòng Vũ không chỉ đơn thuần như anh em bạn bè.

Vào buổi tối hôm sinh nhật hắn, lúc Phòng Vũ đàn bài Tuổi thơ, lúc phát hiện Phòng Vũ là người đánh đàn ngồi đối diện trong sân tập của trường trung học Thực Nghiệm, lúc Phòng Vũ cười nói “sinh nhật vui vẻ” rồi ném cho mình bó hoa, Dương Lỗi đã hiểu rõ. Hệt như có một tia chớp lóe lên trong tâm trí, Dương Lỗi thấy rất rõ, rất rõ.

Hắn thích Phòng Vũ.

Không phải kiểu thích giữa anh em với nhau, thậm chí không phải là kiểu thích như thích con gái.

Dương Lỗi không biết đó là loại nào. Hắn chỉ biết mình thích Phòng Vũ, muốn ôm Phòng Vũ, muốn hôn Phòng Vũ, muốn cùng Phòng Vũ làm những chuyện như trong giấc mơ, muốn mãi mãi ở bên cạnh Phòng Vũ…”

Ôm ấp thứ tình cảm đơn phương ấy, trong lòng Dương Lỗi chắc hẳn biết rõ, việc cậu thân cận thể xác với Phòng Vũ chỉ khiến cậu càng ngày càng lún sâu vào tình yêu này, là cùng đường là tuyệt vọng. Có hy vọng nào cho thứ tình cảm này không? Không. Nếu có hy vọng, cậu có phải sợ hãi có phải giấu giếm khổ sở như vậy không?

Trong mối quan hệ xác thịt này, nếu như Phòng Vũ nghi kỵ và hiểu rằng đây không chỉ đơn giản là trò chơi nhưng cố tình lờ đi buông mình theo dục vọng và khát vọng của bản thân thì ở đây Dương Lỗi là sự xúc động từ tận tâm. Là khao khát không chỉ vì thể xác, mà là sự thỏa mãn mãn nguyện khi được tiếp xúc với người mình thích, người mình yêu. Ngay cả lúc xác thịt cận kề nhất, ngay cả khi gần gũi nhất, ngay cả khi cả trái tim cậu là tình cảm, là đong đầy đau đớn cảm xúc thì đối phương vẫn chỉ coi cậu là một người “anh em”, coi hành động thân cận này là một trò chơi, giúp đỡ nhau giải tỏa. Thứ hành động này của cậu, chả khác nào việc cam tâm tình nguyện hằng ngày uống một chút thuốc độc, để từ từ đẩy mình vào cái chết, tự buông mình xuống vực sâu cả. Là si tình bao nhiêu, cũng là ngu ngốc bấy nhiêu. Nhưng, còn cách nào khác đâu? Nếu không làm vậy, có lẽ cậu sẽ mãi chỉ có thể đứng bên cạnh anh như bao anh em khác. Chỉ một chút nữa thôi, một chút gần gũi để cho bản thân được tự huyễn hoặc mình một chút, có lẽ, sẽ bớt đau khổ hơn. Cam tâm mang thứ khổ sở ấy, cậu tình nguyện làm mọi thứ chỉ để Phòng Vũ thấy thoải mái, chỉ để bản thân cảm thấy mình mang lại cho Phòng Vũ niềm vui, khoái cảm mà không ai mang lại, không ai thay thế được, đó là sự hạnh phúc của Dương Lỗi.

Một người đàn ông, mang hết cả mạng mình ra, sẵn sàng chết ngay vì đối phương, đó hẳn là anh em sinh tử, tri kỷ. Một người đàn ông, sẵn sàng phục vụ nhu cầu của người đàn ông khác, sẵn sàng ở dưới thân người khác, thì đó không đơn giản nữa. Cái thứ xẹt qua lòng Phòng Vũ chính là cái sự hiểu ra ấy, chỉ là anh cố tình không đào sâu nó, hoặc giả, anh cũng sợ nếu mình đào sâu nó, thì thứ mà anh đang cố tình lờ đi – tình cảm của Dương Lỗi sẽ lộ rõ và bản thân anh không cách nào chấp nhận nổi.

Có lẽ có một sự chấp nhất nhất định ở đây, như sự chấp nhất với sự “duy nhất” của Dương Lỗi trong tình cảm, thì ở trong việc quan hệ này, Dương Lỗi cũng như vậy. Nhìn gương mặt chìm vào dục vọng của Phòng Vũ, Dương Lỗi cảm thấy mình đã thành công, đã hạnh phúc, đã cảm giác “bản thân mình là quan trọng” hay có chút gì đó đặc biệt trong trái tim Phòng Vũ. Tôi tự nguyện làm vậy vì anh không cần hồi đáp. Tôi chỉ cần anh thấy thỏa mãn, thấy thích thú với việc quan hệ và không từ chối tôi, vậy là đủ.

Có một số người không quen biết thì tốt hơn, bởi vì sau khi quen biết chỉ càng thêm phiền não mà thôi.”

Thực ra thì Dương Lỗi đã hiểu, thậm chí thấm rõ, biết rõ. Nhưng chỉ là, không rút ra được, chỉ là cậu không thể điều khiển nổi bản thân. Cái sự thu hút tự nhiên ấy làm cho cậu không kiểm soát nổi mình. Cậu đã trốn tránh, đã sợ hãi, đã hoang mang, đã tự vấn bao nhiêu lần, nhưng cũng đầu hàng bởi thứ tình cảm này. Người ấy – Phòng Vũ đã vốn là một cái dằm trong tim Dương Lỗi mất rồi.

Bản thân mình thấy ở những chương này việc Phòng Vũ thuận theo Dương Lỗi không chỉ bởi vì anh coi Dương Lỗi như anh em nữa. Phòng Vũ là kẻ không ai ép được, nên việc anh làm chắc chắn là bởi anh thật sự để tâm tới Dương Lỗi hay nói cách khác, anh ghét việc khiến Dương Lỗi cảm thấy khó chịu bởi điều đó cũng sẽ khiến anh không thoải mái. Anh có thể nhận thấy sự “không ổn” trong hành động của mình với cậu nhưng sự đau lòng của Dương Lỗi đã vượt qua sự “không ổn” đó hay tâm tình của Dương Lỗi từ bao giờ đã trở nên quá quan trọng với anh, khiến anh có thể tự nguyện nhường nhịn. Đó không chỉ là tình cảm dành cho một người “vào sinh ra tử” với mình, mà còn là tình cảm cưng chiều, quan tâm muốn thỏa mãn đối phương, một sự ẩn nhẫn dịu dàng dành cho người “đặc biệt” với mình.

.

Tình yêu đơn phương đã đau khổ, tình yêu đồng tính đơn phương càng đau khổ hơn. Như Hoa Miêu đã cảnh báo “Tao không sợ mày giành đại ca đâu. Cho dù mày mạnh hơn tao nhưng so ra cũng kém con gái nhỉ?”. Hẳn vậy, dù tình cảm Dương Lỗi sâu đậm tới đâu thì cũng hẳn không thể vượt qua được sự thật là giới tính của cậu. Đó chính là điểm yếu rõ ràng, là cái gai trong tình cảm này của cậu. Nếu cậu là một cô gái, hẳn cậu đã ngang nhiên mà điên cuồng theo đuổi Phòng Vũ, bất chấp tất cả, sống đúng với những cảm xúc của bản thân. Thứ tình cảm này hẳn đã không phải giấu giếm mệt mỏi như này. Chỉ vì “giới tính” của mình, mà Dương Lỗi đến lo lắng, đến ghen tuông cũng không dám bộc lộ, không dám nói thẳng, không dám chất vấn, chỉ biết nói móc cho bớt bức bối trong lòng. Có khi nào, Dương Lỗi cảm thấy thứ tình cảm của mình, sâu đậm như vậy, nhưng cũng hèn mọn như thế? Mãi mãi không thể chạm tới, mãi mãi chỉ có thể lặng lẽ âm thầm? Có cam tâm không, hẳn không, nhưng có lẽ, nỗi sợ mất Phòng Vũ còn lớn hơn cái “tôi” ấy, vượt qua cái sự “không cam lòng” ấy.

Càng đọc, càng thấy thương Dương Lỗi. Từ bao giờ một người chẳng sợ chằng nề hà chi phải lo được lo mất như vậy? Từ bao giờ cậu lại trở nên ghen tuông ích kỷ nhỏ nhen như thế? Vì ai mà trở nên như thế, có đáng không khi mà đối phương chẳng hề hay biết những cảm xúc của cậu, khi mà thứ tình cảm đau đớn này chỉ mình cậu nếm trải? Vì sự xuất hiện của một cô gái mà cuống cuồng mà lo lắng mà hoang mang mà hoảng hốt. Nếu như Phòng Vũ yêu cô gái ấy thật thì sao? Dương Lỗi lấy gì để so sánh với người ta đây? Cô gái ấy sẽ cho Phòng Vũ một gia đình, sẽ không làm Phòng Vũ phải khó xử, không phải nghi ngại bất cứ ánh nhìn nào của xã hội, lúc nào cũng có thể tự hào mà khoe với mọi người, thậm chí đối phương lại còn vừa xinh đẹp lại vừa có gia thế như vậy, xét về mặt nào cũng quá xứng đáng. Dương Lỗi biết làm gì đây ngoài lo sợ ngoài đau đớn? Tình cảm này sẽ thế nào? Có thể cứ thế chấm dứt sao? Với tính chiếm hữu của bản thân, Dương Lỗi liệu có thể chấp nhận vị trí thứ hai trong tim đối phương? Không, hẳn không. Dương Lỗi thà không có chứ không thể chịu đựng được vị trí thứ 2 ấy, mình tin là vậy.

Mà sự xuất hiện của Lâm San San chính là cảnh báo cho sự thật rằng Phòng Vũ bất cứ lúc nào cũng có thể vuột mất khỏi vòng tay cậu. Nhưng Dương Lỗi lại không thể làm gì, chỉ có thể bất lực đứng nhìn. Phòng Vũ có thể ép buộc được không, không. Dù Phòng Vũ có nuông chiều Dương Lỗi đến đâu, thì cũng là do Phòng Vũ tự nguyện chứ Dương Lỗi chẳng thể ép buộc. Vậy nên, nếu Phòng Vũ muốn kết hôn, muốn lập gia đình, Dương Lỗi lấy tư cách gì để ngăn cản đây?

Tình cảm không thể bộc lộ ra trút hết vào những thân thiết thể xác. Sự yếu đuối từ sâu thẳm tâm hồn, sự sợ hãi mất đi khiến cậu điên cuồng bám víu vào cơ thể Phòng Vũ để tìm sự ấm áp cho bản thân, để mình có thể tĩnh tâm trấn tĩnh lại. Gần ngay bên cạnh, nhưng tại sao lại xa đến thế? Phòng Vũ đang gần ngay bên cạnh cậu, vươn tay là chạm tới, nhưng một ngày nào đó, ai đó có thể bên anh thay thế cậu, một cô gái nào đó, hay thậm chí một gia đình khác. Yêu thương đến thế nhưng cũng bất lực đến thế, gần gũi đến thế nhưng lại cay đắng đến thế.

Nhưng, mộng đẹp bao nhiêu cũng có lúc phải tỉnh dậy. Dù thứ cậu khát cầu chỉ là sự gần gũi thể xác cho vơi bớt khát khao trong lòng, đối phương cũng không muốn cho cậu nữa. Chỉ hèn mọn vậy thôi, đối phương cũng không sẵn lòng cho cậu.

Cho tới bây giờ, Dương Lỗi với Phòng Vũ vẫn chỉ là “anh em”. Dù hai người đã quan hệ gần gũi với nhau đến thế, nhưng Phòng Vũ vẫn nhất quyết chỉ coi Dương Lỗi là một người anh em. Phòng Vũ biết là không bình thường, biết rõ ràng mối quan hệ của mình và Dương Lỗi đang đi quá những ranh giới an toàn, nhưng anh vẫn cố chấp không muốn nhận ra, bởi vì sao? Bởi vì nếu còn tiếp diễn, có lẽ như anh nói, làm anh em cũng không thể.

Có lẽ, Phòng Vũ chưa bao giờ nghĩ đến sẽ yêu một người đàn ông, nên mọi chuyện khiến anh sợ hãi, khiến anh cảm thấy sai trái. Anh sợ, đến một ngày, thứ tình cảm anh em trân quý anh trân trọng sẽ bị mình hủy hoại. Bởi chính anh hiểu rõ, những ham muốn của mình đã ngày càng nhiều, bản thân mình càng ngày càng không thể kiềm chế tình cảm khát khao được nữa. Đối diện với một Dương Lỗi cháy bỏng cuồng nhiệt như vậy, hẳn ngoài cảm xúc khó xử và sợ hãi của bản thân, còn là cảm giác đau lòng. Một người như cậu mà phải nằm dưới thân anh để anh giải tỏa, khiến anh thỏa mãn nhưng cũng khiến anh thương tiếc. Đối phương rõ ràng là anh em của anh, là người vô cùng quan trọng trong tim anh, là kẻ anh trân trọng muốn bảo vệ. Sự từ chối không muốn tiếp tục quan hệ thể xác này mình nghĩ còn xuất phát từ việc Phòng Vũ trân trọng Dương Lỗi nên thấy những hành động Dương Lỗi làm không đáng. Là vì quá trân trọng, quá yêu quý, nên không muốn tổn thương đối phương, không muốn khiến đối phương trở nên hèn mọn.

Khi suy nghĩ cho đến lúc nói ra những lời “cự tuyệt” ấy, hẳn Phòng Vũ cũng đã giãy giụa nhiều lắm. Anh sao không hiểu, nói ra những lời đó sẽ làm tổn thương Dương Lỗi như nào. Dương Lỗi tổn thương, anh có thể vui vẻ sao? Tất nhiên là không. Anh sao không hiểu, Dương Lỗi khát khao anh như nào, và sẵn sàng làm mọi thứ chỉ để khiến anh thỏa mãn ra sao. Chính vì vậy nên anh càng phải quyết tâm dừng lại. Đó cũng chính là biểu hiện chấp nhất của anh với tình anh – em của mình với Dương Lỗi, cũng là một cách để anh và Dương Lỗi không lún sâu vào thứ tình cảm anh không cho phép này nữa.

Nhưng chính cái sự chấp nhất đấy của anh lại làm cho Dương Lỗi tổn thương nhiều nhất. Bây giờ, sau này cũng vậy. Dương Lỗi luôn lo sợ, cho tới tận cùng, anh cũng chỉ coi mình là một người anh em mà thôi. Anh ấy sẵn sàng chết vì mình, cũng có thể vì người khác như vậy.

Hành động cuồng nhiệt của Dương Lỗi cũng một phần chính là để xoa dịu sự lo lắng trong lòng, lấp đầy chỗ trống, để ảo tưởng rằng bản thân mang thứ gì đó “đặc biệt” trong tim Phòng Vũ.

Nhưng trong khi Dương Lỗi bất an nhất, Phòng Vũ lại bảo “dừng lại đi”. Thảng thốt, thất vọng và hẳn cũng đau đớn lắm, và đâu đó cảm thấy hèn mọn lắm. Hèn mọn ngay cả với tình cảm của bản thân, tủi thân uất ức. Tôi khát khao như vậy, nằm dưới thân anh cho anh phát tiết cũng đủ để khiến tôi hạnh phúc, vậy mà anh không cần.

.

Tình yêu khiến người ta trưởng thành. Yêu Phòng Vũ giúp Dương Lỗi nhìn lại rõ bản thân hơn, cũng biết kiềm chế lại chính mình, đồng thời cũng biết suy tính thiệt hơn, biết suy nghĩ cho người khác nhiều hơn. Lần nữa trốn tránh Phòng Vũ, cậu lần nữa nghiêm túc suy nghĩ kỹ càng lại về thứ tình cảm này của bản thân. Lần này, cậu đã chắc chắn, cậu yêu Phòng Vũ. Vì tình yêu này, Dương Lỗi có thể vứt bỏ mọi thứ, cậu không sợ bất cứ điều gì, sẵn sàng liều mình vì nó. Nhưng, còn Phòng Vũ thì sao? Cậu ngẫm lại việc cố tình kéo Phòng Vũ vào trò chơi của mình, khiến anh bối rối khó xử lúng túng. Đã bao giờ, cậu nghĩ đến việc Phòng Vũ liệu có thực sự muốn hay không, hay là nếu chấp nhận cậu thì đối phương sẽ phải chịu những điều gì? Nếu Phòng Vũ bước chân vào tình yêu này, anh sẽ phải chịu đựng những gì, những điều ấy có đáng không? Điều ấy làm tim Dương Lỗi chùng lại. Dường như, cậu đã sai mất rồi.

“Bọn họ đã sớm vượt qua giới hạn, hai người đều hiểu rõ, Dương Lỗi là người rõ nhất. Từ sau buổi trò chuyện với Hoa Miêu, hắn đã hiểu đó là “tình yêu”.

Tình yêu, tình yêu giữa hai người đàn ông. Ở thời đại này, điều đó có ý nghĩa gì, thật ra Dương Lỗi vẫn chưa suy nghĩ tường tận.

Dương Lỗi thử tưởng tượng, nếu để người khác biết mình thích Phòng Vũ, bọn họ sẽ nhìn mình như thế nào? Điên khùng, biến thái, hai phai, ẻo lả…

Xã hội lúc đó đối xử với người đồng tính như thế.

Đương nhiên, Dương Lỗi vẫn chưa xếp mình vào diện “đồng tính luyến ái”, từ ngữ mà đa số người thời đó chưa bao giờ nghe qua.

Dương Lỗi cảm thấy không sao cả, hắn chẳng sợ gì hết.

Nhưng hắn lại tưởng tượng, nếu những từ ngữ đó gắn lên đầu Phòng Vũ…

Đột nhiên Dương Lỗi không biết mình làm vậy là đúng hay sai.

Là hắn kiên quyết dùng “trò chơi” này để lừa gạt, kéo Phòng Vũ xuống nước, nhưng Phòng Vũ bằng lòng xuống nước sao? Sau khi xuống nước Phòng Vũ phải gánh vác những gì, hắn đã nghĩ qua chưa?”

Dương Lỗi quyết định dừng lại, không chấp nhất về thứ tình cảm này nữa. Phòng Vũ đối lại với cậu cũng được mà không cũng được. Cậu sẽ không vì chuyện ấy mà đau lòng hay trốn tránh khiến Phòng Vũ khó xử. Ngay từ đầu, khi bắt đầu thứ tình yêu đơn phương này, cậu đã biết nó có mùi tuyệt vọng. Mà yêu một người, đâu có nghĩa buộc đối phương phải đáp lại, chẳng phải sao? Nhân lúc mọi chuyện còn chưa đi quá xa, Phòng Vũ vẫn còn đang trên bờ an toàn, cậu nên dừng lại thôi, dần nên buông tay thôi.

Thật sự cái sự “trưởng thành” này của Dương Lỗi luôn khiến mình vô cùng đau lòng. Mình luôn nhạy cảm với thứ tình yêu mang tên “đơn phương”. Mình không thể tưởng tượng được một ngày nào đó khi Phòng Vũ có người yêu thì Dương Lỗi sẽ phải làm sao? Thứ tình yêu vị tha này, ngay từ  đầu đã thấm đẫm đau đớn.

.

Ngay trong lúc Dương Lỗi và Phòng Vũ còn đang mới ổn định lại mối quan hệ, thì nhân tố “kẻ thứ ba” xuất hiện, làm cho Phòng Vũ – người muốn trốn tránh thứ tình cảm đang kìm nén sâu tự đáy lòng đã không còn giữ được sự bình tĩnh nữa.

Nếu như ngày Dương Lỗi bị tai nạn Phòng Vũ sợ mất đi là sợ mất một người anh em, một người thân thiết tri kỷ, thì nay, khi Dương Lỗi thân thiết với Đinh Văn, thì có lẽ Phòng Vũ cũng đã biết sợ, biết lo lắng, biết ghen tuông, mà đối phương đã không còn chỉ là anh em nữa, mà đã là một thứ gì đó hơn thế, quyến luyến say đắm và đau khổ hơn thế.

Ngay cả chính bản thân anh cũng không biết mình bị làm sao. Tại sao phải khó chịu, tại sao phải cảm thấy bực bội? Tại sao đối phương cũng tương tự như Hoa Miêu với mình, mình có thể chấp nhận được nhưng nhìn người ấy với Dương Lỗi thì bản thân lại như kiến bò trên chảo như vậy? Đối phương còn không lo lắng thì thôi, anh lấy cớ gì lo lắng?

Đến giờ phút này, Phòng Vũ vẫn cứ mơ hồ hoặc cố ý mơ hồ, anh không dám thừa nhận hoặc chưa kịp nhận ra rằng mình đã ghen. Anh chỉ cứ mơ hồ lún sâu vào nó, không thể khống chế bản thân, càng không thể khống chế sự khó chịu lớn dần trong mình, bức bối muốn điên.

Nhìn Dương Lỗi cứ hờ hững đi qua khu nhà mình như vậy, cảm giác như Dương Lỗi đang bứt bỏ mình ra khỏi sinh mạng của cậu vậy. Có phải anh cũng sợ cái vị trí đặc biệt của anh trong lòng Dương Lỗi rồi ai đó sẽ thay thế? Nhưng anh biết phải làm gì đây? Chính anh đã nói “đừng chơi nữa”, chính anh đã gạt Dương Lỗi ra, chính anh đã ngăn nó lại. Và giờ đây, chính anh cũng khổ sở, đau lòng vì nó.

Còn Dương Lỗi, trong cái thế giới hiện tại của Dương Lỗi, mọi người có ai nặng bằng Phòng Vũ? Hẳn không. Anh là đặc biệt trong lòng cậu. Ai đó có thể nói cậu, ai đó có thể nhìn cậu ra sao, cậu chẳng sợ. Nhưng Phòng Vũ thì có. Khi Dương Lỗi giận dữ vì Phòng Vũ giận mình thân thiết với Đinh Văn, có lẽ không chỉ là sự buồn bã hay khó chịu vì cảm giác tình cảm của mình bị đối phương xem thường mà còn có lẽ có cả sự uất ức kìm nén. Bởi chính Phòng Vũ đã đẩy Dương Lỗi ra, vậy anh lấy tư cách gì để trách cứ khi Dương Lỗi thân thiết với người khác? Có lẽ lúc đó, cậu cũng chưa kịp nhận ra rằng, tất cả những lời khó nghe về Đinh Văn chẳng qua cũng chỉ để che lấp sự ghen tị trong lòng Phòng Vũ, cho cái mong muốn “hãy tránh xa cậu ấy ra” của anh mà thôi.

Sự khó chịu uẩn ức trong lòng đã chính thức bùng nổ khi Phòng Vũ chứng kiến cảnh Dương Lỗi ra về từ nhà Đinh Văn vào rạng sáng. Lòng ghen tuông, nỗi buồn bực bao ngày như được nhen mồi lửa bùng cháy dữ dội, khiến cho Phòng Vũ không còn giữ được bình tĩnh mà nói ra những lời tổn thương Dương Lỗi. Thực ra, Phòng Vũ đã luôn tin Dương Lỗi. Anh biết rõ, anh là đặc biệt trong lòng Dương Lỗi. Sự tự tin ấy khiến cho dù Dương Lỗi có thân thiết với Đinh Văn, anh cũng vẫn tin rằng, giữa Dương Lỗi và Đinh Văn không thể nào phát sinh những gần gũi như mình với cậu. Tuy vậy, khi Dương Lỗi bật thốt những lời bực tức rằng cậu ngày nào cũng qua đêm ở nhà Đinh Văn thì sự tự tin của Phòng Vũ dường như đã chông chênh. Không chỉ là khó chịu, mà còn là thứ sợ hãi mơ hồ. Một ai đó đang dần chiếm lấy vị trí đặc biệt của anh trong lòng cậu, mà cậu, cũng đang chủ động đẩy anh ra xa khỏi mình. Lo lắng hoang mang, những suy nghĩ hỗn loạn cứ thế xâm chiếm anh, khiến anh không thể bình tĩnh nhìn nhận mọi chuyện, khiến anh phát điên mà tổn thương Dương Lỗi. Sự nghi ngờ của anh không chỉ khiến Dương Lỗi ngỡ ngàng choáng váng, mà hơn cả còn là sự thất vọng bẽ bàng. Thứ tình yêu câm nín của cậu, đôi khi chỉ cần đối phương đáp lại một chút cũng đã sung sướng phát điên ấy, si tình mà hèn mọn ấy, thứ tình yêu mà ngay cả chạm vào cậu cũng không dám, ẩn ẩn nhẫn nhẫn ấy, thứ chân tình cậu móc tim móc gan ra mà đối đáp ấy, lại đang bị nghi ngờ. Nếu như trước kia, khi cậu đem lòng đơn phương yêu Phòng Vũ, cố tình gạt anh sự thân thiết giữa họ chỉ là “trò chơi”, Phòng Vũ khó chịu mà tránh cậu, cậu có thể chấp nhận, bởi vì cậu không thể ép Phòng Vũ đáp lại tình cảm của mình. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng anh có thể nghi ngờ tình cảm của cậu, xúc phạm nó, coi thường tình cảm của cậu dành cho anh. Nó như từng vết cắt sâu xé tan lồng ngực Dương Lỗi. Giờ, cậu đã hiểu rõ đạo lý “người mình yêu nhất chính là người tổn thương mình sâu đậm nhất”, cái cảm xúc đau đớn đến tê liệt này, cũng chỉ có duy nhất người này mới mang lại cho cậu.

Sự im lặng đến nghẹt thở của Dương Lỗi đã khiến Phòng Vũ choàng tỉnh. Anh tự hỏi mình đang làm gì thế này? Tại sao sự việc lại đi đến nước này? Tại sao anh lại có thể mất kiềm chế như thế? Anh đâu quen Dương Lỗi ngày một ngày hai, anh đâu phải không biết con người cậu như thế nào? Sự hối hận lan tràn đến từng mạch máu, tổn thương cậu, cũng chính là tổn thương chính mình. Lúng búng bối rối, anh không biết phải giải thích làm sao cho tốt. Dù như nào, anh cũng đã tổn thương cậu mất rồi.

Lần nữa giãi bày lòng mình, phơi bày sự yếu đuối nơi sâu nhất, những khó chịu, sự tự ti của bản thân, cho cậu ấy thấy rằng… với anh, cậu ấy cũng thật sự rất quan trọng. Rằng anh cũng vô cùng để ý đến cậu, rằng khi cậu cách xa anh mà thân thân thiết thiết với người khác, anh cũng đau lòng cũng nhức nhối lắm. Rằng, anh tin cậu. Để rồi cho đến khi Dương Lỗi thừa nhận chỉ làm những việc đó với Phòng Vũ, thì trong lòng Phòng Vũ “xẹt qua một cảm giác khó diễn tả, vui có, phức tạp có, còn có chút gì đó mơ hồ, nhưng Phòng Vũ lại khống chế bản thân không nghĩ sâu hơn.” Như đã nói khá nhiều lần, rằng mình tin rằng Phòng Vũ thực sự biết rằng tình cảm mình dành cho Dương Lỗi đã không chỉ dừng lại ở mức độ “anh em” nữa. Trong tâm anh hiểu rõ điều đấy nhưng anh vẫn chưa vượt qua được chính mình, chưa thể chấp nhận tình cảm đó, nên anh buộc phải lừa gạt bản thân mình, không dám nghĩ nhiều về nó vì anh biết và hiểu được rằng thứ tình cảm này cũng vô cùng sâu nặng, chỉ cần nghĩ đến nó thôi cũng đủ khiến anh chao đảo, khiến thứ cảm xúc đắm say ấy không thể kìm nén được nữa.

.

Việc Phòng Vũ xảy ra chuyện khiến Dương Lỗi càng hiểu sâu sắc hơn rằng tình cảm mình dành cho anh đã sâu nặng đến nhường nào. Cho đến lúc bấy giờ, cậu mới hiểu rằng, hóa ra cậu cũng có những lúc yếu đuối run rẩy đến thế, sợ hãi đến thế. Sợ mất người ấy, sợ người ấy không yêu mình, sợ người ấy xa lánh mình, sợ tình yêu của mình làm ảnh hưởng tới người ấy, sợ đủ mọi điều, cẩn cẩn thận thận với đủ mọi điều. Lo lắng, cam chịu, ẩn nhẫn, bối rối, hoang mang, những cảm xúc dường như không bao giờ xuất hiện cũng lần lượt trải qua, từ “sợ” dường như không có trong từ điển cũng hết lần hết lượt cảm nhận. Tất cả nỗi sợ của anh đều mang tên “Phòng Vũ”. Tất cả điều “đặc biệt” ấy đều dành cho Phòng Vũ, chỉ dành cho duy nhất Phòng Vũ thôi.

Những chương 2 người ở chung như rót mật ngọt vào lòng người đọc là mình, nhưng cũng càng thương cho Dương Lỗi bấy nhiêu. Càng ở chung càng khó kìm nén tình cảm, lại càng khát khao nhiều hơn. “Thế nhưng hắn không thể khống chế được chính mình.” Dương Lỗi đã quăng bỏ hết thảy mà yêu anh rồi, anh Vũ ạ. Thực ra trong cái xã hội thời bấy giờ, chả có gì đảm bảo cho tình yêu ấy đâu, Dương Lỗi biết, Dương Lỗi hiểu, nhưng vẫn như con thiêu thân liều mình mà rơi vào ngọn lửa ấy. Dương Lỗi cũng sợ lắm, cũng lo lắng lắm nhưng bước vào con đường tình cảm này, có ai có thể lý trí mãi được, tỉnh táo mãi được? Trong cơ thể cậu, trong lồng ngực này là hừng hực yêu đương đắm đuối, trong con tim này là tràn ngập hình ảnh Phòng Vũ. Dương Lỗi làm sao không hiểu, thứ Phòng Vũ khát khao là gia đình, là mái ấm, là ngôi nhà quây quần vợ hiền con thảo. Tấm lưng cô độc của Phòng Vũ, tâm sự của anh, nước mắt của anh, Dương Lỗi cũng hiểu hơn ai hết. Phòng Vũ coi trọng Dương Lỗi bao nhiêu, Phòng Vũ cưng chiều Dương Lỗi bao nhiêu, Phòng Vũ sợ Dương Lỗi rời khỏi mình thế nào, Dương Lỗi có lẽ cũng là người hiểu hơn ai hết. Chính vì quá “hiểu” nên mới “sợ”. Bởi vì quá thân thiết nên mới lo lắng, rằng khi Phòng Vũ yêu một ai khác, sẽ lập một gia đình đúng như mong ước, thì Dương Lỗi trước sự tín nhiệm tin tưởng thân thiết của Phòng Vũ, làm thế nào để có thể phản đối đây? Càng hiểu Phòng Vũ, cậu càng cảm thấy bất lực vì cậu biết rõ rằng, thứ “gia đình” ấy, cậu chẳng thể cho anh. Nhưng, Dương Lỗi thực ra đã sớm quăng mình vào xoáy nước sâu ấy rồi, cậu không còn muốn tự cứu mình nữa bởi cậu đã cứu không nổi. Cậu chấp chới chờ Phòng Vũ, nhưng thứ cậu mong chờ cũng như sự đánh cược của cậu. Thời gian là thứ đáng sợ, tương lai là thứ không lường trước, một ngày nào đó ở phía trước biết đâu có ai đó xuất hiện, khuấy đảo tâm tư của Phòng Vũ, liệu Dương Lỗi có thể “hiểu” và “nắm” được Phòng Vũ nữa không? Cái thứ “sợ hãi” ấy đã xuất hiện từ lâu lắm rồi. Từ khi Dương Lỗi phát hiện ra tình cảm của mình, hẳn Dương Lỗi đã sợ. Đáng lẽ ra như bao thứ sợ hãi khác, cậu có thể bóp chết nó, khiêu khích nó, làm cho mình mạnh mẽ hơn thì đằng này, cậu lại ngày càng làm cho nó hoành hành, bóp nghẹt tim mình, để cho nó làm cho cậu nảy sinh những cảm xúc không còn là của mình, khiến bản thân tự căm ghét mình. Ích kỷ, ghen tuông, chiếm hữu, giận dỗi. Dương Lỗi đã mất kiểm soát từ lâu với thứ tình cảm ăn mòn xương tủy này mất rồi.

Còn Phòng Vũ thì sao? Anh chịu được một ngày Dương Lỗi bứt mình ra khỏi sinh mệnh? Hẳn không. Cái cảm giác sợ hãi đến lạnh toát khi nghĩ rằng Dương Lỗi sẽ không còn xuất hiện trước mặt mình nữa, hẳn anh đã cảm thấy. Khi Dương Lỗi giận dỗi, tránh mặt, khó chịu không biết phải làm sao, tìm mọi cách để gặp người ấy chỉ để nghe một lời giải thích, hẳn anh đã trải qua. Người ấy lướt qua anh để đến tìm một người khác, đối mặt với anh chỉ là bóng lưng của người ấy, cảm giác khó chịu dâng đầy lồng ngực, hẳn anh cũng đã thấm. Trong những giây phút bị đánh đập, bị giày vò, anh nhớ Dương Lỗi. Trong những giây phút yếu đuối nhất, anh tìm Dương Lỗi tâm sự. Trong những lúc sinh tử, anh cũng muốn cùng Dương Lỗi kề vai sát cánh. Từ bao giờ, cuộc sống của anh đã gắn liền với con người ấy, thứ tình cảm ấy nếu đơn thuần chỉ là tình cảm anh em thì có khiến anh bị giày vò mâu thuẫn đến vậy không? Hẳn không.

Thật sự bước đến những chương này, là tình cảm của cả 2 đã ở mức không thể kìm nén được. Chỉ là họ đang cố “che giấu được ngày nào hay ngày đó”. Nếu như Dương Lỗi là “đã nhận ra và cố tình che giấu” thì Phòng Vũ là “ngờ ngợ và cố tình trốn tránh”.

.

Cũng chính trong khoảng thời gian Phòng Vũ về nhà Dương Lỗi ở để tiện chăm sóc vết thương, anh đã gặp “thanh mai trúc mã” của cậu – Phương Mai. Sự xuất hiện của Phương Mai đã làm cho Phòng Vũ lần nữa cảm thấy sự đe dọa rõ ràng rằng ai đó có thể cướp cậu khỏi tay anh. Nếu như Đinh Văn chỉ nguy hiểm 1 thì cô gái này nguy hiểm gấp nhiều lần. Anh có thể nhìn thấy rõ sự thân thiết của họ với nhau, những thứ kỷ niệm không ai có thể xen vào, sự thân thuộc như thói quen của cả 2 dành cho nhau, và hơn hết, anh nhìn thấy rõ rằng Phương Mai yêu Dương Lỗi, yêu từ rất lâu là đằng khác. Đó không chỉ còn là tình yêu, mà còn là chấp niệm của cô đối với mối tình đầu của mình. Cái không khí vui vẻ dường như chỉ có mình đối phương trong mắt ấy khiến cho Phòng Vũ cảm thấy bản thân dư thừa, đồng thời cũng nảy sinh sự khó chịu mơ hồ. Và sự khó chịu ấy đã bị đẩy đến giới hạn khi anh nhìn thấy Dương Lỗi hôn Phương Mai. Anh sợ hãi với chính cảm xúc và phản ứng của bản thân khi chứng kiến sự việc ấy, bởi anh chắc chắn rằng, nó không bình thường, không đúng với cảm xúc và phản ứng nên có đối với mối quan hệ giữa 2 anh em với nhau. Cái thứ cảm xúc rối bời nhuốm màu ghen tuông khó chịu đang cắn xé này chắc chắn không thể xảy ra nếu anh coi Dương Lỗi là anh em tri kỷ, những mâu thuẫn buồn bực đang bán đứng anh, khiến anh hiểu rằng, anh không hề muốn thấy cảnh đó một chút nào, anh bài xích việc Dương Lỗi yêu đương với một ai khác. Cho đến lúc này, anh không thể cố gắng tự lừa dối mình được nữa. Anh biết mình đối với Dương Lỗi không bình thường, mọi thứ đã đi quá giới hạn anh có thể kiểm soát được.

Cũng trong khoảng thời gian này, Dương Lỗi lần nữa chứng kiến sự tàn khốc của xã hội đối với tình yêu đồng tính. Cậu bị sốc nặng. Chỉ cần tưởng tượng đến việc Phòng Vũ cũng phải chịu những sỉ vả của xã hội như vậy, những khinh miệt như thế, chỉ cần tưởng tượng chính cậu là thủ phạm đẩy Phòng Vũ xuống vực sâu hủy hoại tương lai của anh, Dương Lỗi đã không thể chịu được. Cậu có thể mặc kệ chính mình, nhưng cậu không thể mặc kệ Phòng Vũ. Nhưng trên tất cả, cậu yêu anh, điên cuồng yêu anh, yêu đến mất lý trí, yêu đến không cần mạng sống. Điều đó có gì sai sao? Tại sao tình yêu này cứ phải giấu giếm câm nín như vậy? Thứ mâu thuẫn ấy khiến Dương Lỗi phát điên, buồn bực vô cùng, tâm trạng cậu như rơi xuống đáy cốc. Chính điều đó khiến cậu vô cớ nổi giận với Phòng Vũ, để rồi lại hoảng hốt điên cuồng lo lắng sợ hãi đến phát điên khi nghe tin Phòng Vũ gặp Lâm San San – người con gái đã theo đuổi anh lúc trước. Lần nữa, nỗi sợ về việc Phòng Vũ sẽ vì Lâm San San mà rời xa mình khiến Dương Lỗi không thể kiềm chế lại được sự xúc động, cậu chạy khắp nơi tìm Phòng Vũ, như một con ruồi mất đầu. Có lẽ, chưa bao giờ, cậu cảm thấy bất lực và yếu đuối đến như thế, cô độc đến như thế.

Mang theo tâm trạng hỗn loạn mịt mùng ấy đến gặp Phòng Vũ, lần này, Dương Lỗi đã không thể kiềm chế được bản thân mình nữa. Cậu thà ích kỷ, thà như một kẻ khốn nạn, cũng không muốn, cũng không chấp nhận được việc Phòng Vũ sẽ yêu đương với một ai đó. Nhưng, điều làm Dương Lỗi không ngờ nhất đó chính là Phòng Vũ có để ý đến việc cậu hôn Phương Mai. Trong lòng Dương Lỗi đánh thịch một cái. Khi yêu ai cũng lo lắng được mất, nhất là với một người như Dương Lỗi, sau khi trải qua mọi thứ thì dù cậu tự tin với chính mình bao nhiêu đi nữa, thì thứ tình yêu này vẫn luôn mang đầy tự ti ẩn nhẫn. Nhưng, có phải cậu nên hy vọng? “Tôi hôn cô ấy, anh để ý ư? … Tại sao anh lại để ý?”. Nhưng chưa hy vọng được bao lâu thì một câu  nói “cần suy nghĩ lại” của Phòng Vũ đã ném Dương Lỗi xuống vực sâu. Chẳng lẽ, Phòng Vũ không hiểu, để đi đến quyết định ngày hôm nay, cậu đã phải trải qua những gì? Nếu có thể “suy nghĩ lại” được, cậu có thể như ngày hôm nay sao?

Đó không phải là trò chơi, đó là tình yêu của hắn, là tình cảm thật sự của hắn, là nguồn cội của bao nỗi phiền muộn và niềm vui của hắn, là mong nhớ, ao ước và khát khao của hắn. Nếu đó chỉ là trò chơi, hắn sẽ không đau khổ như vậy, buồn bã như vậy, băn khoăn như vậy. Hắn từng quyết tâm không hủy hoại Phòng Vũ, ngay lúc này hắn vẫn đang tự nhắc nhở bản thân, đừng hại Phòng Vũ! Nhưng bây giờ hắn không thể nhịn được nữa, hắn không thể trơ mắt nhìn một ngày nào đó Phòng Vũ thuộc về người khác, Phòng Vũ là của hắn, Phòng Vũ chỉ có thể thuộc về một mình hắn, bất kể là con người hay là cả cuộc đời Phòng Vũ!”

Hắn ôm chặt Phòng Vũ, hôn Phòng Vũ, hắn đã hôn Phòng Vũ vô số lần trong mơ, nhưng chưa bao giờ cảm thấy chân thật như thế, nóng bỏng như thế, khiến hắn tê dại như thế, nóng đến mức như muốn hòa tan hắn ra! Dương Lỗi cưỡng ép chen đầu lưỡi của mình vào, gắt gao dây dưa với Phòng Vũ. Đây là tư vị mà hắn mơ ước đã lâu, không biết bao nhiêu buổi tối, hắn ôm hôn Phòng Vũ say đắm như thế trong giấc mơ. Mỗi khi tỉnh dậy, hắn đều cố nhớ lại mùi vị trong mơ, hồi tưởng mùi vị từ đôi môi của Phòng Vũ, nhưng tiếc là tất cả đều trống rỗng.”

Bây giờ, rốt cuộc không còn trống rỗng nữa, rốt cuộc hắn đã nếm được mùi vị này, chân thật, nóng bỏng, điên cuồng, làm cho từng tế bào của hắn như giãn ra, làm cho mỗi sợi dây thần kinh của hắn đều mất kiểm soát. Hắn siết chặt cánh tay quanh người Phòng Vũ, tham lam đuổi theo đầu lưỡi của Phòng Vũ, quấn lấy Phòng Vũ, cho đến khi Phòng Vũ dùng sức đẩy hắn ra.”

Thứ tình cảm này, chân thật đến thế, thiết tha đến vậy, cậu đã đặt tim gan ra trước mặt anh như vậy, vậy mà anh không ngần ngại tạt nước lạnh vào  nó, quăng cho cậu một câu “nhầm lẫn”. Còn gì đau đớn hơn khi người ấy phủ nhận tình cảm của mình, khi người ấy không tin tưởng tình cảm của mình? Ừ, không chấp nhận là một chuyện. Phòng Vũ không nhận ra tình cảm của bản thân anh đối với Dương Lỗi, cũng là một chuyện. Nhưng cho đến khi Dương Lỗi bộc lộ, moi tim móc gan ra cho anh xem, bày cả tấm lòng trước mặt anh, mà anh còn nói “nhầm”, thì Dương Lỗi hẳn phải sốc lắm. Sự thương tổn ấy phải lớn đến mức nào? Tại sao anh lại có thể nghi ngờ tình cảm của tôi? Thứ tình cảm tôi đã làm tôi giằng xé, vật lộn, đến như thế, tôi phát điên vì nó, tôi sợ hãi vì nó, tôi đau đớn vì nó, tôi mâu thuẫn khổ sở vì nó, nó xộc vào tim tôi, điều khiển lý trí tôi, làm cho tôi không còn là tôi nữa, làm cho tôi không khác một thằng ngốc, thứ tình cảm ấy nếu không là “yêu” thì có thể là gì? Có thể “nhầm” được không?

Anh không thể tin bản thân mình, không dám chấp nhận tình cảm của bản thân mình nhưng cớ gì anh lại không tin tình cảm của tôi?

Suy nghĩ lại”, chữ “lại” ấy chẳng khác nào cái kết cục tuyệt vọng mà Dương Lỗi vẫn luôn nghĩ đến, vẫn luôn ám ảnh vẫn luôn hoảng sợ. Đã đi đến ngày hôm nay, Dương Lỗi biết, không còn cơ hội nào cho mình nữa. Cậu đang đánh cược, đang giao cả trái tim mình cho Phòng Vũ, tùy anh định đoạt. Vốn dĩ đã không còn “sau đó”. Nếu như với Phòng Vũ sự việc này còn có thể trì hoãn, thì với Dương Lỗi, việc chần chừ lảng tránh của Phòng Vũ chính là hành động đẩy cậu xa vạn dặm. Rời xa, chỉ có thể là rời xa mãi mãi. Dương Lỗi biết, lần thú nhận này cũng chính là lần đánh cược, mà kết quả cậu lại là kẻ thất bại trắng tay.

Đây là tình yêu đầu tiên trong đời hắn, không ngờ nó lại chết yểu như vậy.

Dương Lỗi không trách Phòng Vũ, không trách bất kỳ ai, chỉ tự trách bản thân.

Trách mình dại dột đâm đầu vào tình yêu, cuối cùng đâm đến đầu rơi máu chảy.”

.

Khi nhìn thấy bóng lưng tuyệt vọng của Dương Lỗi, lần nữa Phòng Vũ biết và hiểu sâu sắc rằng, nếu như lần này cậu ấy rời xa anh, anh sẽ mất cậu mãi mãi. Ngày mai thôi, cậu và anh sẽ trở thành người xa lạ, cứ thế cách xa nhau. Phòng Vũ cảm thấy mình muốn điên mất.

Phòng Vũ không nghĩ nổi nữa, lồng ngực hắn phập phồng.

Hắn có thể chịu được việc không gặp lại Dương Lỗi sao? Hắn chịu được sao??

Lúc trước, Dương Lỗi từng trốn tránh hắn một thời gian, khi Dương Lỗi chạy đến nhà Đinh Văn mỗi ngày, còn hắn thì đứng trên ban công nhìn Dương Lỗi đi ngang qua dưới lầu nhà mình, tâm trạng của hắn lúc đó, chẳng lẽ hắn còn chưa hiểu sao?

Phòng Vũ là một người đàn ông, một người đàn ông bình thường, thậm chí cho đến bây giờ Phòng Vũ vẫn chưa phân biệt được quan hệ giữa mình và Dương Lỗi, mặc dù Dương Lỗi nói đó là tình yêu, hắn vẫn chưa thể xác định được, lý trí của hắn, bản năng của hắn đều ngăn cản hắn, khiến hắn không thể rút ra định nghĩa cho mối quan hệ này!

Nhưng mà, khi tiếng bước chân của Dương Lỗi dần dần biến mất khỏi hành lang, khi Phòng Vũ tin rằng Dương Lỗi sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa, khi Dương Lỗi nói từ nay về sau sẽ không xuất hiện trước mặt hắn nữa, trái tim Phòng Vũ bỗng nhiên chìm xuống, chìm xuống tận đáy.

Cho dù bị người ta dí súng vào đầu, Phòng Vũ cũng chưa từng có cảm giác này.

Đó chính là cảm giác sợ hãi, sợ hãi lan tràn từ đáy lòng.

Hắn sợ mất đi Dương Lỗi.

Trước giờ Phòng Vũ không hề biết, mình lại sợ mất Dương Lỗi đến thế.

Lúc đuổi theo dưới mưa, bản thân Phòng Vũ cũng không biết mình đang làm gì. Đầu óc của hắn gần như ngừng hoạt động, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất: giữ Dương Lỗi lại!”

Bản năng dẫn dắt tất cả, Phòng Vũ bất chấp mọi suy nghĩ hỗn loạn khác trong lòng mình, chỉ tuân theo khao khát cháy bỏng nhất trong lòng mình. Giữ Dương Lỗi lại, bằng mọi giá, phải giữ Dương Lỗi lại. Bất chấp mọi thứ, bất chấp nỗi sợ hãi hoang mang từ đáy lòng, bất chấp mối quan hệ anh em có thể bị phá vỡ, bất chấp tất cả, mặc kệ tất cả.

Xúc động nghẹn ngào, tình cảm như sóng thần khiến họ điên cuồng mà cuốn vào nhau, như muốn đem đối phương hòa vào chính mình.

Dương Lỗi nhìn người đối diện. Gương mặt gợi cảm, ngập tràn năng lượng phái mạnh và dục vọng chinh phục của Phòng Vũ khiến Dương Lỗi chìm đắm không cần lời nào.

Nếu Dương Lỗi có thể bị người khác chinh phục, vậy trên thế giới này nhất định chỉ có một người.

Hắn đã bị người này chinh phục mất rồi. Thật lâu về trước, trước cả lúc bọn họ gặp mặt nhau, khi nghe nói có một người như thế tồn tại, hắn luôn nghĩ ngày nào đó mình phải đọ sức với người này mới được…

Lúc hai người bọn họ đánh nhau, lúc hắn nghe người nọ gảy đàn ở đối diện sân thể dục, lúc người nọ dùng xe máy cứu hắn khi hắn bị tập kích, lúc cả hai ngồi tâm sự trên sân phơi rộng thênh thang, lúc nhìn thấy nỗi đau và sự cô đơn nhẫn nhịn trong ánh mắt của người nọ…

Mặc kệ Phòng Vũ muốn cái gì, Dương Lỗi cũng bằng lòng cho hết.

Hắn không quan tâm, chỉ cần là Phòng Vũ, hắn không ngại gì cả.

Chỉ có Phòng Vũ, người duy nhất trên thế giới này có thể khiến hắn làm như vậy, chỉ có một mình Phòng Vũ mà thôi.”

Lần đầu tiên đọc truyện này, mình đã phát điên phát rồ vì nhân vật Dương Lỗi. Mình thực sự rất ấn tượng, yêu quý cảm phục và yêu thương sự si tình của cậu. Tình yêu của Dương Lỗi là một tình yêu cuồng si bất chấp, vì anh tôi sẵn sàng làm tất cả, mãnh liệt mà trong sáng, không toan tính không vụ lợi. Anh cần tôi cho, không ngần ngại không nề hà. Tôi sẵn sàng đem trái tim này, tấm lòng này, tự tôn này, đem tất cả của tôi đặt dưới chân anh, tùy anh xử trí. Trọn đời bất hối vạn kiếp bất phục.

Có được sự đáp lại của Phòng Vũ cũng không thể khiến Dương Lỗi thôi lo lắng. “Hắn sợ Phòng Vũ sẽ hối hận. Hắn không biết Phòng Vũ đã thật sự chấp nhận tình cảm của mình chưa, hay chỉ vì xúc động nhất thời mà làm thế, chẳng qua Phòng Vũ không muốn hai người tan rã như vậy, muốn giữ hắn ở lại.” Nhưng đâu đó trong Dương Lỗi cố gắng trấn an rằng nếu không thật sự có cảm xúc với mình thì Phòng Vũ làm gì có thể quan hệ với mình, có thể cùng mình làm đến bước đó? Mặc kệ tất cả, vứt tất cả ra sau đầu mà chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc này, trong yêu đương mặn nồng ngọt ngào say đắm này, Dương Lỗi đã tưởng cứ thế là đã đủ với bản thân, là đã yên lòng, nhưng khi nghe những lời Phòng Vũ nói trong lúc say rượu, về việc anh “hâm mộ” anh em của mình vì có một gia đình hạnh phúc, cậu đã vô cùng đau lòng. Cậu luôn biết rằng, gia đình luôn là thứ ám ảnh Phòng Vũ, là khát khao của Phòng Vũ, là chấp niệm hạnh phúc của anh. Yêu cậu, anh không thể có một gia đình hoàn chỉnh. Chỉ cần nghĩ vậy cũng đủ khiến Dương Lỗi đau đớn. Giờ đây, khi nghe Phòng Vũ nói vậy, Dương Lỗi hoang mang thực sự không biết, Phòng Vũ có thực sự yêu mình hay không. Không biết rằng tình cảm Phòng Vũ dành cho mình có giống với cậu dành cho anh hay không, không biết anh có thực sự tự nguyện và mong muốn tình cảm của cậu như mối quan hệ hiện tại của cả hai hay không hay chỉ nhất thời là sự trượng nghĩa anh em không muốn làm cậu đau lòng. Rối bời, Dương Lỗi quyết định nên rời xa Phòng Vũ một thời gian để khiến cả 2 tĩnh tâm và nhìn nhận lại tình cảm của bản thân rõ ràng hơn.

Nếu như lần đầu đọc, nhân vật mình quan tâm nhất, động tâm nhất chính là Dương Lỗi thì ở lần đọc thứ 2, thứ 3, Phòng Vũ đã vô cùng khiến mình rung động. Từng cử chỉ hành động của anh đều toát lên sự dịu dàng yêu thương tha thiết dành cho Dương Lỗi. Không giống như Dương Lỗi sục sôi cuồng nhiệt, thứ tình cảm của Phòng Vũ dịu dàng như dòng nước, cũng có lúc cuộn sóng dữ dội, nhưng cũng có lúc dịu dàng lặng sóng. “Phòng Vũ ngồi xuống bên giường, nhìn Dương Lỗi. Cứ im lặng nhìn Dương Lỗi như thế.” Cảm giác không khí giữa cả 2 vô cùng ngọt ngào, không cần nói chi, chỉ cần trong đôi mắt của từng người tràn ngập hình ảnh của đối phương, cái thứ không khí hòa hợp tự nhiên đẹp đẽ ấy, luôn tạo cho mình sự rung động sâu thẳm. Đối với mình, Phòng Vũ là dạng vì đối phương mà sẵn sàng bỏ rơi bản thân mình. Anh là người nếu không làm được sẽ không nói ra, cũng sẽ không hành động quá mức buông mình theo cảm xúc, vậy nên khi anh chưa chắc chắn về tình cảm của mình, anh vẫn chưa hôn Dương Lỗi hay chưa làm đến bước cuối, đó chính là thứ dịu dàng cũng như tàn nhẫn của anh. Không như Dương Lỗi bất chấp mặc bay, hành động theo bản năng mạnh mẽ khát khao mãnh liệt của mình, thì Phòng Vũ là kẻ dù có khát khao đến đâu vẫn gắng kiềm chế bản thân, sẽ không làm những gì mình không nắm trước được, không chịu trách nhiệm được hay chưa rõ ràng, vì thứ anh sợ không phải là tổn thương mình, mà là tổn thương đối phương. Đối với anh, yêu ai đó chính là mang trách nhiệm với người ấy, chính là có nghĩa vụ khiến người ấy hạnh phúc, bởi vậy nên, càng nặng lòng với Dương Lỗi bao nhiêu, anh càng lo lắng cho cậu bấy nhiêu.

.

Chỉ mới rời xa Dương Lỗi vài ngày mà trong đầu Phòng Vũ đã toàn hình ảnh cậu. Càng lúc, anh càng hiểu, thứ tình cảm này của anh đã không còn đường quay lại. Anh, cũng đồng dạng “không thể dứt ra được” như cậu rồi.

Mấy ngày không có tin tức của Dương Lỗi, Phòng Vũ chưa từng biết mình sẽ có lúc không làm được gì như thế.

Không làm được gì, không thể tập trung làm việc gì hết. Ngay cả việc La Cửu giao cho mình, Phòng Vũ cũng từ chối!”

“Nhị Hắc từng nói, người như Phòng Vũ rất khó rơi vào lưới tình, nhưng một khi đã rơi vào sẽ rất khó trở ra.

Có lẽ Phòng Vũ cũng biết tật xấu này của mình, vì thế Phòng Vũ rất ít khi động tâm. Hắn cảm thấy anh em quan trọng hơn phụ nữ nhiều.

Chẳng qua chính hắn cũng không ngờ, có một ngày mình lại nảy sinh tình cảm khác lạ với một người anh em, hơn nữa bản thân mình cũng trở tay không kịp, không thể khống chế.”

“Vuốt ve làn da còn nóng hổi do vừa tắm xong của Dương Lỗi, vuốt ve cánh tay cường tráng và đường cong cơ bắp tràn trề năng lượng của Dương Lỗi, cuối cùng Phòng Vũ cũng yên tâm.

Dương Lỗi không có chuyện gì, Dương Lỗi vẫn đang khỏe mạnh đứng ở đây, ở bên cạnh mình.

Mấy hôm Dương Lỗi mất tích, Phòng Vũ cảm thấy thế nào, bản thân Phòng Vũ hiểu rõ nhất.

Rối loạn, mờ mịt, hệt như con ruồi không đầu bay loạn xạ, không có mục đích, không có phương hướng!

Phòng Vũ có bao giờ mất phương hướng như vậy chưa? Có chưa??

Trước đây Phòng Vũ vẫn cho rằng chỉ khi nào anh Cửu gặp chuyện không may, chỉ khi nào anh Cửu xảy ra chuyện, hắn mới rối loạn và mất phương hướng như vậy.

Anh Cửu là người thân với hắn nhất, và cũng là người thân quan trọng nhất của hắn.

Nhưng bây giờ Phòng Vũ đã biết, trên thế giới này, người có thể tác động đến toàn bộ suy nghĩ của hắn, không phải chỉ có một mình anh Cửu.”

Đọc những dòng này mà ai còn dám nói Phòng Vũ không si tình nữa thì mình liều mình luôn. Phòng Vũ cũng đã rơi vào vòng xoáy ấy với Dương Lỗi rồi, cũng “chấp mê bất hối” rồi, không thể nào cứu được mình nữa. Từ ngày phát hiện ra thứ tình cảm không thể cứu vãn này, anh đã coi Dương Lỗi như gia đình của mình.

.

Cả 2 như rơi vào xoáy nước tình cảm, trong mắt chỉ chứa hình ảnh của nhau, trong trái tim tâm trí đong đầy hình ảnh của nhau. Họ không còn như xưa, tình yêu này khiến họ trưởng thành. Không phải là những kẻ sống chết mặc bay, bất chấp tất cả liều mình bán mạng như xưa nữa, những hành động của họ cẩn trọng hơn, suy tính nhiều hơn, bởi vì họ biết, nếu bản thân xảy ra chuyện, đối phương sẽ không yên lòng và cũng như, họ không muốn mất đi hạnh phúc này, muốn trân trọng giữ gìn nó.

Nhưng hạnh phúc chưa được bao lâu thì bão tố đã tới. Việc bố Dương Lỗi xuất hiện đã khiến giữa họ xuất hiện mâu thuẫn. Bố Dương Lỗi luôn muốn Dương Lỗi quay lại con đường chính đạo, và Dương Lỗi không ngờ nhất, Phòng Vũ lại đồng ý với ý kiến của bố cậu. Thực ra, bản thân mình luôn nghĩ, với tình yêu này, nếu như với Dương Lỗi hạnh phúc là cả 2 được ở bên nhau, mặc kệ tất cả vứt bỏ hết thảy không cần quan tâm tới những thứ khác thì ở đây, với Phòng Vũ hạnh phúc của anh chính là có thể khiến cho đối phương hạnh phúc. Có thể nói, suy nghĩ của Phòng Vũ luôn trưởng thành hơn suy nghĩ của Dương Lỗi và thực sự, trong lòng anh vẫn luôn lo lắng rằng anh sẽ hại Dương Lỗi. Với Phòng Vũ, Dương Lỗi theo anh tức là chấp nhận từ bỏ sự yên ấm của gia đình mình đang có, dấn thân vào những cuộc chiến không có điểm kết, thậm chí bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ mạng. Anh cảm thấy không đáng, tuy anh không muốn rời xa cậu, nhưng anh muốn cậu được hạnh phúc, được an toàn, được hưởng thụ đầy đủ thứ tình cảm mà anh luôn khát khao ngóng cầu – gia đình. Với anh, Dương Lỗi đáng được như vậy, anh luôn muốn thứ tốt đẹp nhất cho Dương Lỗi. Còn với Dương Lỗi, cậu yêu Phòng Vũ nhưng cậu luôn cảm thấy có lỗi với anh, vì cậu nghĩ chính cậu là kẻ khiến Phòng Vũ đi vào con đường “không bình thường” này, khiến anh không thể có một gia đình hoàn chỉnh như anh đã từng mong ước, hại Phòng Vũ làm kẻ “không đàng hoàng”.

Còn chưa kịp bình ổn qua sóng gió này thì sóng gió khác đã tới. Hàng loạt sự việc liên tiếp xảy ra khiến cho Phòng Vũ và Dương Lỗi không kịp trở tay. Tất cả như một cơn lốc xoáy cuốn họ vào, để rồi mới chớp mắt thôi, tất cả đã chỉ còn lại hoang tàn đổ nát. La Cửu – đại ca của Phòng Vũ vì trả thù cho người thân mà phạm tội giết người, để rồi cũng bỏ mạng. Phòng Vũ vì trả thù cho La Cửu mà bắn người, trở thành tội phạm bị truy nã. Dương Lỗi vì muốn cứu Phòng Vũ mà thỏa hiệp với bố mình, quyết định chấm dứt con đường xã hội đen, tu tâm học hành, chấp nhận xa cách để giảm án cho anh. Họ hẹn nhau sẽ gặp lại nhau sau 4 năm nữa, cùng nhau đốt pháo, cùng nhau đón chào năm mới, hứa sẽ ở bên cạnh nhau cùng trải qua khoảnh khắc đó. Thế nhưng…

.

Dương Lỗi không đợi được Phòng Vũ. Bốn năm sau, họ không gặp được nhau, lạc mất nhau giữa dòng đời. Thời gian cứ thế trôi, quanh đi quẩn lại đã 7 năm trôi qua kể từ ngày ấy. Ba năm trước, mặc cho Dương Lỗi như phát điên mà tìm kiếm Phòng Vũ đến bỏ mặc tất cả, cậu cũng không tìm được anh. Không một ai biết, Phòng Vũ đi đâu. Cho tới bây giờ, Dương Lỗi vẫn chưa bao giờ quên được Phòng Vũ.

“Nếu nói đã quên rồi chỉ là gạt người mà thôi, nhưng Dương Lỗi bây giờ đã điềm tĩnh hơn so với mấy năm trước.

Người ta thường nói thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Tuy Dương Lỗi chưa cảm nhận được sự thần kỳ của liều thuốc thời gian, nhưng tuổi càng lớn, kinh nghiệm càng phong phú, giúp hắn học được cách suy nghĩ, cách tĩnh tâm. Nếu như sự trưởng thành của người đàn ông cần một cái giá để đánh đổi, Dương Lỗi đã trả giá rồi, cũng như đổi được sự trưởng thành.”

Thực ra, bốn năm trước, Phòng Vũ trước khi rời đi đã gửi cho Dương Lỗi lá thư từ biệt, đồng thời nói rõ lý do hai người không nên tiếp tục ở bên nhau. Chỉ là, lúc đó Dương Lỗi không thể chấp nhận được. Cảm xúc như vỡ tung, cậu không thể chịu được một lời từ biệt qua một tờ giấy như vậy, cậu muốn gặp anh, muốn nghe lời giải thích từ anh. Nhưng, dù cậu có mải miết tìm kiếm ra sao, có đau khổ phát điên thế nào, cậu vẫn không thể tìm được. Ba năm, thời gian đủ dài để cậu dần nguôi ngoai, đủ dài để cậu dần học cách hiểu và chấp nhận sự thực. Rằng việc Phòng Vũ muốn cậu và anh trở về con đường bình thường là hợp lý, dù có yêu đến mức nào đi nữa, cậu cũng không có quyền ép buộc Phòng Vũ theo một con đường mà anh không muốn hay sẽ đem lại những bất lợi cho anh.

“Nếu đây là lựa chọn của Phòng Vũ, nếu Phòng Vũ muốn một cuộc sống khác, nếu cuộc sống ấy có thể khiến Phòng Vũ hạnh phúc, tại sao hắn lại không nghĩ cho Phòng Vũ, hắn có quyền gì mà bắt Phòng Vũ phải ngạt thở theo mình?

Tính cách của Dương Lỗi đã thật sự thay đổi. Hắn cũng nhận ra sự thay đổi của bản thân. Thậm chí hắn còn nghĩ, nếu mình và Phòng Vũ không gặp nhau ở tuổi ấy, mà là ở tuổi bây giờ, liệu cả hai có còn nghĩa vô phản cố không do dự đâm đầu vào nhau như thế không.

Ba năm trước, hắn từng chấp nhất với câu “tại sao”, vào lúc Dương Lỗi đau khổ nhất, hắn từng nghĩ, rốt cuộc Phòng Vũ có yêu mình bao giờ chưa, tình cảm đó có phải là tình yêu hay không, hay chỉ là “trượng nghĩa” như Phòng Vũ nói, hoặc như lời Đinh Văn “nhiều người đàn ông có thể chấp nhận chuyện này ngay từ đầu, nhưng thật ra vẫn chưa phân rõ giữa tình anh em và tình yêu, đến khi gặp được người phụ nữ mình thích thì mới vỡ lẽ…” Nhưng mà bây giờ, sau nhiều năm tĩnh tâm, Dương Lỗi không còn phân vân nữa.

Hắn đã từng sở hữu rồi.

Phòng Vũ vì hắn mà trả giá những gì, Dương Lỗi khắc sâu trong lòng, ghi nhớ một đời.”

Không còn thiết tha yêu đương với bất cứ ai nữa, Dương Lỗi cứ thế dễ dàng đồng ý giả kết hôn với Phương Mai để cho gia đình cô yên lòng, đồng thời cũng là để tránh sự thúc giục từ phía cha cậu. Nhưng trong lúc cậu không ngờ nhất thì cậu gặp lại Phòng Vũ. Những tưởng phải đau đớn phải dữ dội lắm nhưng tất cả cảm xúc của cậu lại chỉ là một sự bình tĩnh lặng lẽ. Có lẽ, từ khi cậu chấp nhận sự thật của việc Phòng Vũ bỏ đi, cậu đối với Phòng Vũ đã chết tâm hay lòng cậu từ khi nào đã chết lặng. Những lời nói bình thản nhẹ nhàng nhưng lại chua cay đến đau xót.

“Mấy năm nay không có tin tức của anh, tôi cảm thấy có lẽ anh sống rất tốt, cho nên không dám quấy rầy anh.”

“Không cần phải trốn tôi. Thật đấy. Không đến mức đó đâu.”

“Hai ta làm gì đến mức ngay cả anh em cũng không làm được. Anh nói có đúng không.”

“Sau lớp cửa kính, Phòng Vũ vẫn đứng một mình trong làn tuyết, Dương Lỗi không quay đầu lại…

Dương Lỗi tựa vào ghế, quay cửa kính xe xuống.

Tuyết lớn và gió rét thổi tới tấp vào mặt hắn, lạnh đến thấu xương, thế nhưng Dương Lỗi chẳng có cảm giác gì…”

Hồi đầu đọc những chương này mình đã muốn điên người lên không ngừng vì không hiểu vì sao Phòng Vũ lại làm thế? Tại sao anh lại đối xử với Dương Lỗi như thế? Tất cả biểu hiện của Dương Lỗi đều khiến mình đau lòng khôn xiết. Sự trưởng thành của cậu trong ba năm qua phải trả giá bằng thứ đau thương thế nào, ai có thể tưởng tượng được? Những đêm nhớ nhung khôn cùng về một người, những kỷ niệm ngọt ngào nhưng giờ chỉ còn mùi vị đắng chát, những ngày tháng sống mà không cam lòng với lý do mình bị ruồng bỏ, Dương Lỗi đã đau lòng ra sao? Bất chấp tất cả lao vào nguy hiểm không màng tính mạng, có lẽ trong cái lúc ấy, với Dương Lỗi, tất cả hy vọng của cậu đã chấm dứt. Không có thứ gì khiến cậu thực sự muốn tồn tại, quãng thời gian từng ngày từng ngày chờ đợi hóa ra lại là gánh nặng trong lòng người khác, lạnh lẽo cõi lòng đến buốt giá tâm can, hoảng hốt và lạc lối. Có lẽ những ngày tháng ấy, Dương Lỗi đã đau khổ như thế, mệt mỏi như thế.

Nhưng khi đọc đến hết truyện, thì mình hiểu rằng, Phòng Vũ thực sự xứng đáng để Dương Lỗi nhớ tới, tưởng niệm và mãi không quên. Anh, xứng đáng với tình yêu của Dương Lỗi.

.

Càng đọc những chương về sau, hẳn ai cũng sẽ càng lúc càng xót xa anh Vũ. Tất nhiên, nếu bạn chưa đọc đến cuối, bạn vẫn sẽ nghi ngờ Phòng Vũ vì sao lại làm vậy và tạm thời khó lòng tha thứ cho việc anh bỏ rơi Dương Lỗi. Nhưng thực sự, qua những biểu hiện của anh khi gặp lại Dương Lỗi trong đêm giao thừa, ai cũng hiểu rằng anh còn tình cảm với cậu. Và Phòng Vũ là người như nào? Một người có thể lấy một người phụ nữ mình không yêu ra để làm lá chắn trong khi lòng vẫn còn hướng về một người khác? Một người tùy tiện nói câu chia tay rồi sau đó vì còn tình cảm mà quay đầu tìm lại? Không, anh không thể là người đốn mạt đớn hèn như vậy, nên khi đọc đến những chương này, mình đã ngờ ngợ rằng chắc chắn có hiểu lầm gì đó. Nhưng, Phòng Vũ là người, dù có bị hiểu lầm, dù có đau lòng đến đâu cũng chỉ giấu sâu xuống, chôn chặt câm lặng. Như mình đã nói ở trên, Phòng Vũ là kiểu người muốn mang lại hạnh phúc cho người mình yêu, vì đối phương anh sẵn sàng hy sinh hạnh phúc tình cảm cá nhân. Chính sự lặng lẽ ẩn nhẫn của anh làm cho mình cảm thấy đau xót không chịu nổi. Những sự quan tâm tinh tế nhỏ xíu, sự hòa hợp không ai có thể xen vào, tựa như quãng thời gian xa cách chưa từng có, họ vẫn gần nhau  như thế, vẫn yêu nhau như thế, vẫn đắm say như thế. Nhưng, sự thực vẫn là sự thực, giữa họ có vách ngăn, mà hiện tại, không có cách nào phá bỏ.

Ngay trong sinh nhật của mình mà Phòng Vũ cũng không được an lòng vui vẻ thật sự. Phải chứng kiến cảnh Dương Lỗi và Phương Mai thân thiết trước mặt mình, lòng anh như xát muối. Sinh nhật của mình mà phải chúc mừng đám cưới của người mình yêu, còn gì đáng giễu cợt hơn, chua xót rã rời hơn? Từng lời từng chữ như cứa vào tim anh, đầm đìa máu. Thay Dương Lỗi đỡ rượu, Phòng Vũ đem từng ly từng ly cạn sạch, càng uống lại càng đau đớn, càng uống càng tan nát cõi lòng. Nhìn người mình yêu trước mặt mà chẳng thể làm gì, bên cạnh cậu ấy là một cô gái khác, cậu ấy sắp kết hôn, nhìn cậu và cô gái ấy hôn nhau, thân mật với nhau, cái thứ cay đắng chua chát trong lòng khiến cho Phòng Vũ không muốn tỉnh táo nữa. Chỉ có chuốc say bản thân, anh mới có thể quên đi nỗi đau này, mới át đi được sự xót xa len lỏi đến từng mạch máu, khát khao về một người đang càn quét trí óc, giãy giụa muốn bùng phá này. Nhưng, anh cuối cùng vẫn không thể kiềm chế được bản thân. Đã cố đuổi cậu ấy đi để giữ lại chút lý trí còn sót lại, để mình không đi quá giới hạn, nhưng cuối cùng, anh vẫn không kìm được khi được Dương Lỗi quan tâm, khi cậu ngay kề bên.

Chứng kiến Phòng Vũ như vậy, Dương Lỗi cũng nào chịu được. Cậu mơ hồ cảm thấy anh sống không tốt. Cậu càng không hiểu nếu như đã lập gia đình hay đã chủ động chia tay với cậu thì tại sao anh còn hành xử như vậy? Tại sao trong đêm giao thừa anh lại không trở về với gia đình mà lại lặng lẽ cô độc một mình trên chiếc giường sắt lạnh lẽo ấy? Tại sao anh vẫn còn nhớ như in sở thích của cậu? Tại sao lại đỡ rượu thay cậu như thế, tại sao lại có biểu cảm đau lòng như vậy khi thấy cậu thân thiết với Phương Mai? Chỉ với một cái ôm thôi, mà Dương Lỗi dường như cảm thấy bản thân đang quay lại quá khứ, lúc họ còn mặn nồng cuồng nhiệt yêu đương. Cậu hoảng hốt với chính mình, sự hoảng hốt ấy càng tăng lên khi Dương Lỗi cảm nhận được những nụ hôn chứa đầy thứ đau thương của Phòng Vũ. Tại sao? Tại sao anh chủ động từ bỏ cậu nhưng lại trở về với hình ảnh mệt mỏi cô tịch như vậy, khiến cậu xót xa như thế? Tại sao lại cư xử như thể anh vẫn còn tình cảm với cậu?

“Dương Lỗi luôn tự nhủ với chính mình, hắn đã bình tĩnh rồi. Từ khi Phòng Vũ trở về, từ khi nhìn thấy Phòng Vũ trong chiếc taxi dưới trời tuyết, Dương Lỗi cứ tự nhủ với bản thân như thế, hắn cho là như vậy, cũng làm theo như vậy. Không ai có thể gìn giữ một đoạn tình cảm mãnh liệt mãi mãi, hiện thực và thời gian có thể mài mòn bất kỳ tình cảm khắc cốt ghi tâm nào. Dương Lỗi cho rằng mình làm được, hắn nhất định phải làm được, nhưng con người không thể tự lừa gạt bản thân, chỉ có trong lòng hắn rõ nhất cảm giác của chính mình, có những thứ có thể chìm vào dĩ vãng, nhưng cũng có những thứ không phải không đụng đến tức là không tồn tại!

Lẽ ra Dương Lỗi đã hạ quyết tâm duy trì sự bình tĩnh này, mai sau quay lại làm anh em với Phòng Vũ, nhưng nhìn Phòng Vũ như vậy, tất cả sự bình tĩnh của Dương Lỗi đều bị đập nát. Lòng hắn thắt lại, nhìn Phòng Vũ tự chuốc mình từng ly một, nhìn gương mặt trắng bệch và cặp mắt đỏ sậm của Phòng Vũ, tim hắn đau như bị ai dùng dao cùn cứa vào, ngay cả hít thở cũng đau, đau đến không chịu nổi!!

Lúc trước hắn buông tay, không phải vì kết quả hôm nay!”

Bao năm qua, cậu đã học cách chấp nhận, học cách buông xuống, đã cố gắng nghĩ rằng việc buông tay này là tốt cho Phòng Vũ, là thuận theo tâm niệm của anh, sẽ giúp anh đi đúng con đường của một người bình thường. Cậu những tưởng anh sẽ sống hạnh phúc, hay ít nhất, sẽ không cô độc một mình lạnh lẽo như này, hay ít nhất, sẽ không cư xử như một kẻ tuyệt vọng như thế. Có lẽ, lúc này trong Dương Lỗi đang là cảm giác uất ức và không cam tâm. Cậu bỗng dưng cảm thấy, những tháng năm qua, sự quyết tâm của mình như đổ xuống sông xuống bể, mọi sự cảm thông và sự đau khổ của cậu như bị ai đó đùa giỡn, mọi sự cố gắng của bản thân, sự kiềm nén tình cảm này như thể không đáng một chút nào, không một chút ý nghĩa. Trên cả sự uất ức đó cũng là sự tự trách bản thân, nghi vấn không biết lựa chọn của mình có đúng hay không, nghi ngờ chính mình và đồng thời thương tiếc cho Phòng Vũ vô vàn.

“Ba năm qua, tôi không ngừng nói với bản thân mình, anh sống rất tốt, tốt hơn khi ở bên tôi nhiều! … Những thứ tôi không thể cho anh, người khác có thể cho anh! Chỉ như vậy tôi mới có thể cho mình một lý do, không đi hại anh nữa! … Nhưng anh nhìn anh bây giờ đi, thế thì lúc trước làm vậy vì cái gì? Tôi thả anh đi còn ý nghĩa gì nữa?!”

Dương Lỗi không muốn Phòng Vũ hối hận vì con đường mình đã lựa chọn. Hối hận sẽ đau khổ, nỗi đau này sẽ đâm sâu bén rễ trong lòng Phòng Vũ, sẽ tra tấn Phòng Vũ. Dương Lỗi biết cảm giác đó như thế nào, hắn đã từng hối hận như vậy, hắn đã từng hối hận vô vàn, hối hận bảy năm trước mình chọn cách rời xa Phòng Vũ, đi trường quân đội, không ở bên cạnh bảo vệ Phòng Vũ, thậm chí hắn còn hối hận đã khuyên Phòng Vũ đi tự thú, làm cho bọn họ chia lìa suốt bao năm. Dương Lỗi từng nghĩ vô số lần, nếu lúc trước hắn liều lĩnh dắt Phòng Vũ cao chạy xa bay, cho dù cả đời đều phải trốn tránh ẩn náu, không thể sống tự tại dưới ánh mặt trời, nhưng ít ra cũng vui vẻ và đáng giá hơn hiện tại…

Loại hối hận này hệt như dây leo quấn chặt hắn, lý trí có thể buộc hắn trưởng thành, nhưng tình cảm lại giày vò hắn. Hắn không muốn nhìn thấy Phòng Vũ vừa phải gánh vác đạo nghĩa và trách nhiệm, vừa bị tình cảm giày vò như thế. Trong lòng Phòng Vũ, trách nhiệm còn nặng hơn trời, Phòng Vũ chính là người như thế, nhưng hắn càng như thế thì lại càng tổn thương bản thân mình nhiều hơn!”

“Nhìn dáng vẻ hiện tại của Phòng Vũ, Dương Lỗi đau lòng, hối hận, tự trách, bao nhiêu đau đớn của hắn, bao nhiêu nỗi lòng không biết biểu đạt như thế nào, dưới tác dụng của rượu cồn, tất cả bùng cháy như lửa, đốt chính hắn, cũng đốt cả Phòng Vũ.”

Những lời nói đau đớn của Phòng Vũ là những câu khiến mình cảm động nhất truyện, khiến mình rơi nước mắt rất nhiều.

“… Tôi không muốn gì hết! … Chỉ muốn gặp em thôi! …”

Ngay trong lúc Phòng Vũ bị đuổi bắt bị truy nã, anh vẫn bất chấp mà trở về bên cạnh cậu, vì “… Tôi muốn gặp em một lần…”. Ngay khi bản thân còn chưa ổn định, ngay khi biết rằng việc mình quay về gặp cậu có thể khiến cậu khổ tâm hoặc đem lại những xáo trộn trong cuộc sống của cậu, nhưng anh vẫn không kiềm chế được, “Tôi không có ý gì khác. Chỉ muốn gặp em thôi.”. Và lúc này đây, vẫn là khát khao ấy, khát khao nhìn thấy một người mới có thể yên lòng, trái tim mới bớt đau đớn, cõi lòng này mới bớt thổn thức, vết sẹo trong tim mới bớt đau nhói hành hạ. “Tôi chỉ muốn gặp lại em thôi”. Nó như thể chấp niệm của anh, mọi đau đớn mọi khổ cực mọi lạnh lẽo mọi vất vả sẽ chẳng còn là gì, sẽ được xoa dịu hết bởi cậu ấy, chỉ cần gặp đối phương thôi, có chết anh cũng mãn nguyện. Chỉ một câu nói thôi nhưng với mình ăm ắp tình cảm, nó xuyên suốt cả truyện, từ chương này sang chương khác, khiến mình cảm thấy rằng dù trong hoàn cảnh nào, thứ khiến Phòng Vũ đau đáu nhất, nhớ thương nhất và không buông được nhất đó chính là Dương Lỗi.

.

Bố của Phương Mai lâm vào tình trạng nguy kịch, khiến cho màn “hôn nhân giả” của Dương Lỗi buộc phải đẩy nhanh tiến độ không tìm cớ trì hoãn thêm được nữa. Đối với chuyện này, Dương Lỗi đã lường trước, cũng không hề nề hà mà đồng ý với Phương Mai, nhưng tận sâu trong đáy lòng, cậu vẫn cảm thấy thất vọng. Bởi người mà cậu kết hôn không phải người cậu yêu, bởi người ấy ở ngay đây mà cậu chỉ có thể chôn giấu tình cảm của mình. Dương Lỗi trút mọi buồn phiền vào rượu, nhưng càng uống, cậu càng buồn phiền, lòng càng trống rỗng. Trong lúc say đến không biết trời đất, theo bản năng của bản thân, cậu ấn gọi Phòng Vũ. Những câu nói xé ruột xé gan, nỗi đau không thể che giấu được nữa cứ thế mặc sức phơi bày.

“Tôi lĩnh giấy chứng nhận rồi! … Kết hôn rồi!! …”

“Anh không chúc mừng tôi sao?! …”

“… Tôi cũng lập gia đình rồi… anh không vui à?”

“… Bây giờ hai chúng ta… đều bình thường!”

“… Chẳng phải anh muốn như vậy sao?!”

“Tôi đi chính đạo rồi! … Anh có vui không?!”

“… Phòng Vũ!!”

Hàng loạt câu hỏi dồn dập như cõi lòng tan nát rối bời của Dương Lỗi. Thứ tình yêu khắc cốt ghi tâm này, dù có lừa mình dối người đến đâu, thì nó vẫn sờ sờ ở đó, không thể mất đi cũng không thể dập tắt nổi, mà lúc này đây, nó đang cào xé cậu, khiến cậu khổ sở vô cùng.

“Cái tên chôn sâu trong cổ họng của hắn vọt ra ngoài. Đầu óc bị cồn lấp đầy của Dương Lỗi trống rỗng, chỉ thốt ra cái tên này thôi đã khiến hắn đau đớn. Cồn làm cho Dương Lỗi mất khả năng khống chế, hắn cảm thấy có thứ gì đó trong lồng ngực liều mạng trào ra ngoài, còn hắn không tài nào kiểm soát nổi. Hắn muốn bộc phát, muốn phát tiết, nhưng cổ họng như bị cái gì đó chặn lại, khiến cho thứ này không chỗ để đi, nghẹn ứ ở lồng ngực, hệt như đốm lửa thiêu đốt hắn, khiến cả người hắn đau đớn, bức bối, giày vò, khiến cho từng dây thần kinh của hắn kêu gào ầm ĩ, khó chịu!

Men say làm cho đầu óc Dương Lỗi ngừng hoạt động, hắn cảm thấy đầu đau như búa bổ, không tài nào suy nghĩ được, chỉ có đau đớn, đau tận tim gan. Bóng dáng người trước mắt vẫn không nhúc nhích, hệt như ảo ảnh mà vô số lần uống say trước đây hắn từng nhìn thấy. Dương Lỗi biết đây chỉ là ảo ảnh mà thôi, nó không thuộc về hắn, hắn chỉ có thể thốt ra lời chôn giấu trong lòng với ảo ảnh do mình tưởng tượng, đó là những lời bị hắn dằn xuống dưới đáy lòng, dán giấy niêm phong, đè nén ở nơi sâu nhất trong trái tim, trốn tránh suốt bảy năm không dám đối mặt, tựa như một nhát dao đâm vào đào khoét vết sẹo, khiến hắn cảm thấy ngay cả hít thở cũng đau đớn!

“… Tại sao anh phải tra tấn tôi như vậy…”

Cồn làm cho người ta không thể khống chế cảm xúc. Dương Lỗi rơi nước mắt.

“… Tôi thật sự không quên được anh!!”

.

Từ một câu nói nhỡ lời của bố mình, Dương Lỗi bắt đầu nghi ngờ rồi điều tra và phát hiện ra sự thật khủng khiếp, một sự thật mà cậu không thể tin đó chính là thực ra Phòng Vũ không hề được giảm án như trong hứa hẹn của bố cậu, mà án phạt của anh thực chất không chỉ là 4 năm mà chính xác là 7 năm. Sau khi biết mình bị tăng thêm án phạt, anh không hề kêu ca không hề phản kháng, cũng không nói cho Dương Lỗi biết, chỉ giả vờ viết phong thư gửi cho cậu để cậu quên anh đi và tu chí học hành. Tại sao Phòng Vũ làm vậy? Như mình đã từng nói vài lần ở trên, cách yêu của Phòng Vũ là “muốn đem lại những gì tốt đẹp nhất cho đối phương mà có thể quên đi bản thân mình”. Phòng Vũ có thể quên bản thân mình, chấp nhận bản thân chịu khổ chứ nhất định không thể khiến Dương Lỗi bỏ học, bỏ đi tương lai của mình, đồng thời cũng không thể khiến tình cảm cha con vừa mới nhen nhóm lại tan vỡ vì anh. Anh khao khát gia đình bao nhiêu, thì anh càng hiểu thứ đó quý giá nhường nào, vậy nên, anh không nỡ làm cho Dương Lỗi bị tổn thương bởi cha mình. Nhưng chính thứ dịu dàng tàn nhẫn ấy của anh khiến Dương Lỗi cảm thấy căm hận bản thân hơn bao giờ hết, căm hận sự ngu ngốc ngờ nghệch của mình, căm hận mình đã tin tưởng vào bố mình để rồi khiến Phòng Vũ khổ sở bao năm như vậy, căm hận việc trong khi mình thì đàng hoàng học hành, thì Phòng Vũ đang chịu khổ chịu sở đối mặt với bức tường lạnh lẽo trong nhà ngục, căm hận mình đã vội tin vào lá thư mà không hề điều tra nghi ngờ, căm hận việc mình đã vội vàng buông tay như thế. Càng căm hận bản thân bao nhiêu, Dương Lỗi lại càng đau lòng xót xa bấy nhiêu. Ba năm, ba năm cậu đã từng trách anh, đã từng không cam lòng, đã từng nghĩ rằng hóa ra anh đã hối hận với tình cảm này, đã từng hận anh, vậy mà giờ đây, cậu không biết phải lấy tâm trạng gì để đối diện với sự thật tàn khốc này nữa. Hóa ra chính cậu mới là kẻ ngu ngốc, khờ dại, mới là kẻ không tin tưởng, một kẻ đốn mạt không hơn! Những năm qua, vì tin tưởng bố mình đã giúp đỡ Phòng Vũ mà Dương Lỗi đã dần bình thường hóa lại mối quan hệ với bố mình, nhưng cậu không ngờ người  đẩy Phòng Vũ vào tù là lại chính là bố cậu. Qua cuộc nói chuyện với Đinh Văn, hẳn cậu lại càng thêm hận mình, nếu cậu không yêu anh, không cố chấp kéo Phòng Vũ vào con đường tình cảm này thì hẳn bố cậu sẽ không phát hiện ra được tình cảm của 2 người, vậy nên cậu cho rằng người gián tiếp hại anh chính là cậu, chính cậu đẩy anh vào vũng bùn này, chính cậu hại anh phải nhận tội oan, chính cậu che lấp ánh mặt trời của anh. Càng căm hận hơn là khi gặp lại, lời tốt đẹp chẳng thể thốt ra, cậu lại sỉ nhục anh, làm cho anh đau lòng thương tâm, cậu rốt cuộc là loại người gì?

Đau xót đến nghẹn ngào, nhưng còn chưa kịp gặp lại Phòng Vũ thì Dương Lỗi đã bị điều đi cứu viện cho một huyện bị thiên tai lũ lụt. Cũng chính trong lúc này Phòng Vũ khi biết được tin Dương Lỗi đang cứu viện ở nơi nguy hiểm và có thể mất mạng bất cứ lúc nào thì cũng đã vội chạy đi tìm cậu. Bất chấp bản thân bị nguy hiểm đến tính mạng, bất chấp việc mình có thể chôn xác ở đây, Phòng Vũ vẫn kiên quyết tìm Dương Lỗi, và cuối cùng trời không phụ lòng người, anh cũng đã tìm được cậu.

Trải qua khổ tận cam lai, bao nhiêu hiểu lầm, sinh ly tử biệt, khi họ gặp lại nhau, tất cả chỉ còn tình yêu vỡ òa, nỗi nhớ miên man từng ấy năm như bùng nổ, cả 2 cuốn lấy nhau, hận không thể đem đối phương nuốt vào khảm vào cơ thể mình, cố gắng tìm mọi phương thức để sưởi ấm nhau, để xác định đối phương đang bên mình, không rời xa mình. Điên cuồng bao nhiêu cũng xót xa bao nhiêu, ngọt ngào bao nhiêu, đắm say bấy nhiêu.

Giờ phút này, không thứ gì có thể khiến họ xa nhau lần nữa. Họ trở về bên nhau, cùng sánh vai xây dựng cuộc sống. Tình yêu của họ từ thủa thiếu niên cho tới lúc trưởng thành cuối cùng cũng có kết thúc viên mãn tròn đầy.

“Hắn nhớ lại năm ấy, nhớ cái đêm cuối mùa thu ấy, cái đêm sân tập lạnh như nước. Bài hát cũ xưa đó, hai người ôm đàn guitar đó, vẫn hát chung một bài Tuổi thơ .

Năm đó, bọn họ còn rất nhỏ.

Năm đó, bọn họ đến bên nhau.”

Kết.

Mình tin rằng cái review dài đến phát hờn này của mình sẽ khiến rất nhiều người mất kiên nhẫn :)) Nếu ai đọc từ đầu tới đây mình xin cúi đầu cảm ơn sâu sắc haha.

Tình cảm mình dành cho Kim bài đả thủ quá nhiều, không thể nào kể hết. Lần đầu tiên đọc, mình đã rơi nước mắt rất nhiều. Rơi nước mắt không phải bởi sự yếu đuối mà bởi sự nghĩa hiệp cũng như tình yêu đắm say điên cuồng bất chấp của những người đàn ông, đối với mình, Kim bài đả thủ đã đem lại thứ “rúng động” từ sâu tận đáy lòng.

Như đã nói, Kim bài đả thủ với mình không chỉ nói về tình yêu mà còn nói về tình cảm bạn bè, sự trượng nghĩa giữa anh em vào sinh ra tử, tái hiện những góc khuất nhất của cuộc sống đồng thời cũng nói về tình cảm gia đình hay thậm chí là về tình yêu nam nữ.

Từng nhân vật đều có cá tính vô cùng rõ ràng, và đều đem lại những cảm xúc đặc biệt cho mình. Hoa Miêu là một nhân vật phụ mà mình vô cùng vô cùng yêu mến và quý trọng. Đối với mình, dù ngoại hình của cậu có ẻo lả ra sao, thì cậu luôn là một người vô cùng “đàn ông”. Cậu là kẻ dám yêu dám hận dám trả giá vì tình yêu của mình. Thứ tình yêu của cậu dành cho Phòng Vũ mình cho rằng không hề thua kém Dương Lỗi. Nó vô cùng trong sáng, say đắm, cũng vô cùng cao thượng. Chỉ cần người mình yêu hạnh phúc cậu sẵn sàng hy sinh tất cả, không được ở bên người ấy cậu cũng cam lòng chấp nhận, chỉ cần Phòng Vũ  vui vẻ thì cậu đã mãn nguyện, đã thấy “đáng giá”.

Bên cạnh đó, những nhân vật nữ như Lâm San San hay Phương Mai cũng không hề khiến mình ghét. Họ đều là những người hết lòng vì tình yêu của bản thân, sẵn sàng đánh đổi sẵn sàng trả giá. Họ cố gắng vì thứ tình cảm của mình nhưng khi không chiếm được cũng không oán không hận, dám buông dám bỏ. Đó chính là thứ dũng cảm trong tình cảm của họ, thứ mà không phải ai cũng làm được.

Từ trước tới nay mình đã từng đọc qua nhiều bộ đam mỹ cường cường nhưng thật sự khi chạm đến Kim bài đả thủ mình mới thật sự thấy sự “cường” đích thực của ý nghĩa thể loại “cường cường”. Lần đầu đọc mình đã phải bật thốt lên “cmn đây mới chân chính là cường cường!”. Cả 2 nhân vật đều vô cùng mạnh mẽ, chí khí. Ngay cả khi họ yếu đuối, ngay cả khi họ rơi nước mắt thì mình vẫn thấy họ vô cùng đàn ông và càng tôn lên sự “tình nghĩa” của họ.

Không cần nói nhiều về sự yêu thích của mình đối với 2 nhân vật nữa vì nói quá nhiều rồi. Một Dương Lỗi mạnh mẽ si tình bất chấp tất cả vì tình yêu, một Phòng Vũ thâm tình sẵn sàng hy sinh hạnh phúc bản thân vì đối phương. Mình thấy trong truyện tác giả khắc họa nội tâm của Dương Lỗi nhiều hơn, đứng dưới góc nhìn của cậu nhiều hơn nhưng thực sự, Phòng Vũ vẫn sáng ngời rực rỡ. Anh thật sự là một người dám làm dám chịu, không chỉ trượng nghĩa đối với anh em bạn bè mà còn là người có thứ tình cảm sâu thẳm, thứ tình cảm thiết tha, sự yêu thương lặng lẽ đối với người mình yêu, lo toan suy nghĩ hết lòng cho đối phương. Trong truyện, cả 2 nhân vật chính đều chưa hề nói yêu nhau chính thức lần nào, nhưng hành động của họ đã vượt ngoài chữ “yêu” đó. Họ là tất cả của nhau, là mạng sống, là ánh sáng là niềm tin đối với nhau. Đối với mình, trong truyện này không ai bị ngược hơn ai cả, vì cho tới cùng, họ đều thấy hành động những trả giá của mình là đáng giá, và nếu không có những thứ mang tên “ngược” đó thì họ sẽ không bao giờ thấu hiểu rằng tình cảm của mình dành cho đối phương lại sâu đậm như thế. Cũng như thứ tình yêu không trải qua nghịch cảnh thì cũng như thanh sắt không rèn qua lửa, cuối cùng cũng chỉ như thanh sắt cùn mà thôi.

Nói đến không khí truyện thì phải nói cả truyện tràn đầy không khí “máu lửa, hào hùng”. Thật vậy, mỗi lần đọc truyện này ngoài những lúc đau lòng hay buồn thương vì tình cảm của 2 nhân vật chính thì những tình tiết về tình nghĩa giữa các anh em giang hồ, rồi những hình ảnh đánh nhau mình đều thấy hừng hực khí thế :)), như thể mình đang là người trong cuộc vậy, nhập tâm và hồi hộp theo từng diễn biến chi tiết trong truyện. Nói đến tình cảm anh em, Kim bài đả thủ hẳn như một bộ phim về xã hội đen, chân thực và truyền cảm, ở đó có những người vì 2 tiếng “tình nghĩa” mà sẵn sàng liều chết vì nhau, sẵn sàng “anh cần mạng tôi tôi sẵn sàng cho”.

Bên cạnh đó, Kim bài đả thủ thực sự khai thác được những nét đẹp của những con người tưởng như “dưới đáy xã hội”, “lưu manh”, “trộm cướp”. Không chỉ là những con người có tình nghĩa, chí khí, họ cũng như bao người khác, cũng có ước mơ, cũng có hoài bão, cũng có yếu đuối, cũng có tình cảm, cũng biết đau khổ thậm chí biết mất mát. Không chỉ vậy, họ còn có khát khao, có những mong ước giản đơn về hạnh phúc, về một gia đình hay một tương lai bình yên. Đó chính là cái “tình” của truyện khiến mình vô cùng yêu thích.

Phải nói thật sự rằng tác giả Phao Phao Tuyết Nhi viết quá chắc tay, cả bộ truyện chẳng có gì để chê, hoàn hảo tới từng chi tiết. Cá tính nhân vật rõ ràng, nhất quán, nội tâm cũng như tình cảm của từng nhân vật được miêu tả vô cùng tốt, diễn biến tâm lý của các nhân vật hợp lý, logic. Và điểm cộng to đùng cho truyện này chính là các bài hát được lồng vào quá ư hợp lý và tình như cái bình luôn, làm cho truyện thêm sâu sắc và tình hơn nhiều.

Về phía người biên dịch – Mika và NaNa, không còn gì để chê về bản biên dịch này nữa :)). Câu từ trau chuốt, hành văn trôi chảy, mượt mà, từ ngữ sử dụng linh hoạt, hợp lý, những hình minh họa, chú thích rõ ràng, cho thấy rõ tâm huyết của người dịch. Nói thật, mình luôn cho rằng một tác phẩm văn học nước ngoài đến với người đọc có hay hay không một phần rất lớn là nhờ vào công người dịch. Và thật sự, bản dịch Kim bài đả thủ đã truyền tải đầy đủ được không khí cũng như nội dung tuyệt vời của truyện.

Nếu ai chưa đọc Kim bài đả thủ, hãy nhanh chóng đọc đi. Bộ đam mỹ này thực sự sẽ khiến bạn không dừng mắt được, không thể kiềm chế mà phải đọc một lèo, càng đọc càng mê mẩn, và nó vô cùng xứng đáng trở thành một trong những đam mỹ yêu thích nhất nhất của mình :)).

Review Kim bài đả thủ. Hết. 11|2|2016.

Tất cả những đoạn in nghiêng đều được trích từ nhà biên dịch: Ám Dạ Cung.

Xin phép trích thêm 1 bình luận vô cùng sâu sắc về Phòng Vũ mà mình đọc được ở bên ảnh từ Fanpage Ám Dạ Cung:

Dương Lỗi cứng đầu bướng bỉnh, hung hãn tùy hứng, thật ra với cậu ấy mà nói, hắc đạo chẳng qua chỉ là sự phát tiết trong thời kỳ phản nghịch mà thôi, cậu ấy có thể không sợ gây họa, bởi vì cậu ấy có thể toàn vẹn rút lui bất cứ lúc nào. Nhưng hắc đạo với Phòng Vũ thì khác, đó là nơi hắn dựa vào để sinh tồn, chỉ có thể vào chứ không thể lui. Ở đây có lão đại mà hắn lấy thân báo đáp, có các anh em trung thành chờ đợi hắn, người là cô nhi như hắn tìm được tình thân ở nơi này, cũng chỉ có ở đây, hắn mới nhận được sự công nhận và tôn trọng, cuộc đời của hắn mới có ý nghĩa và giá trị.

Trong câu chuyện này, người xuất hiện trước là Dương Lỗi, nhưng người tiến sâu vào lòng tôi hơn lại là Phòng Vũ. Trên người hắn, ngoại trừ sự hung tợn của kim bài đả thủ khiến người khác cam bái hạ phong ra, điều khiến hắn được mọi người tin phục là sự chân thành và sạch sẽ. Đúng vậy, sạch sẽ – hoàn toàn khác với hình tượng hắc đạo hung ác dữ tợn, bề ngoài của hắn rất sạch sẽ, lòng của hắn cũng rất sạch sẽ. Hắn nói hiếu đạo, nói nhân nghĩa, hắn biết nghĩ cho đại cuộc, có thể bao dung có thể nhẫn nhịn, chỉ cần là người hắn thừa nhận, bất luận đối phương là lão đại hay là đàn em, hắn cũng sẽ liều mình bảo vệ. Người đàn ông này, sống không biết sợ là gì, nhưng cũng sống rất chân thành. Cuộc đời của hắn nằm trên lưỡi đao, cho nên hắn chưa từng cân nhắc đến tương lai, chẳng qua toàn tâm toàn ý sống vì hiện tại, chỉ cần không thẹn với lòng.

Thế nhưng Dương Lỗi xuất hiện, lại làm cho hắn thay đổi. Thay đổi chỉ có một chút nhưng lại là điểm quan trọng nhất: Hắn không còn một mình, hắn cần sống vì hai người. Hắn không thể mặc sức liều mạng, vì Dương Lỗi, dù là thỏa hiệp, dù là tạm bợ, hắn cũng muốn sống tiếp.

Không biết tại sao, rốt cuộc tôi vẫn cảm thấy Phòng Vũ có số mệnh khắc nghiệt, cho nên hắn chạy không thoát những cảnh ngộ mang tính hủy hoại kia. Hắn tuyệt đối là một người thông minh, nhưng rất nhiều việc mà người thông minh sẽ không bao giờ làm, hắn lại đi làm. Ví dụ như đi theo lão đại gây án trái pháp, báo thù cho lão đại, biết rõ cái giá phải trả rất đắt, nhưng vẫn phải đi cho bằng được. Ví dụ như bỏ việc chạy trốn tự chui đầu vào lưới, dù biết tương lai mờ mịt, hắn cũng làm. Lúc làm những chuyện này, hắn chưa bao giờ nghĩ cho bản thân, chẳng qua là vì muốn che chở cho người quan trọng nhất đối với mình.

Nếu như nói tình yêu của Dương Lỗi là nói rõ ràng, tình yêu của Phòng Vũ lại là im lặng. Trong mắt Dương Lỗi chỉ có tình yêu, Phòng Vũ thì ngoại trừ tình yêu, còn có trách nhiệm.

Đọc xong chỉ muốn giơ ngón cái, cảm thấy cảm nhận của mình dù dài dặc như này cũng không thể bằng vài câu của người ta, thật khiến người ta xúc động mà. Anh Vũ chính là vậy đó, rực rỡ như vậy đó. Trời ơi thâm tình công của lòng tuôi T ^ T Yêu anh đổ sông đổ bể :((((

 

25 thoughts on “Review Kim bài đả thủ (Phao Phao Tuyết Nhi).

  1. Sony nói:

    Cả trong khi đọc và sau khi đọc xong bài review của chị, em chỉ có thể thốt lên, “Wow.”

    Em đã mê mẩn Kim Bài ngay từ chương đầu tiên đọc được ở nhà ADC. Thực sự thì em đã đọc lại Kim Bài đến lần thứ ba, vẫn bị lôi cuốn mạnh mẽ, nước mắt vẫn rơi, cảm xúc vẫn nguyên vẹn, lại nhìn ra được nhiều điều mình đã bỏ sót trong lần đọc đầu tiên. Đây là một trong những bộ danmei đầu tiên em đọc, nó gây cho em những ấn tượng sâu sắc, và chắc chắn sẽ đứng vững trong top 3 danmei của lòng em.

    Đọc bài review này, em cảm thấy rất vui và ngưỡng mộ người viết.

    Vui vì có một người yêu Kim Bài đến mức này, đọc kỹ, đọc đi đọc lại, khóc nhiều và nhớ nhiều, bỏ nhiều công sức viết review cho truyện. Vui vì có được một bài review hay, chất lượng để nhớ lại những khoảnh khắc, những cảm xúc đã làm mình điên đảo một thời.

    Ngưỡng mộ những phân tích sắc bén, kỹ càng về tâm lý nhân vật và ý nghĩa của các biến cố, cũng như sự xuất hiện của những nhân vật trong truyện. Ngưỡng mộ khả năng cảm thụ sâu, trọn vẹn, khả năng biểu đạt những cảm thụ ấy rất mạch lạc rõ ràng. Đặc biệt ngưỡng mộ sự kiên nhẫn và chăm chút cho bài review.

    Cảm ơn chị Fly đã viết bài review tâm huyết như thế này~ Em cảm thấy mình đã yêu Kim Bài hơn một bậc so với trước :’)

    Liked by 1 person

    • Fly209 nói:

      Huhu chân thành cảm ơn em đã đọc hết nó. Chị thực sự thực sự quá yêu Kim bài đả thủ em ạ, tình cảm dành cho nó quá nhiều nên nếu không viết ra chắc tắc trong cổ mà ngủm mất =))))

      Cứ yêu mạnh vào haha, Kim bài đả thủ xứng đáng được yêu như vậy mà. Chị đọc bộ này chắc không dưới 5 lần, lần đọc lại nào dù biết hết tình tiết mà vẫn còn phát rồ lên được nữa là =)))

      Cảm ơn cô gái ❤ Chị sẽ chăm chỉ viết review tiếp hehe :3

      Liked by 1 person

  2. Prin nói:

    Cảm ơn nàng đã làm review hay như vậy. Ta đang định đi ngủ trưa nhưng thấy review của nàng nên vào đọc thử, ai dè đọc hết cả buổi trưa =)))))
    Quá hay, quá tuyệt vời. T chưa đọc truyện này chỉ xem lướt lướt qua thôi =))))
    Đọc review của nàng thôi mà cũng tốn nước mắt rồi :'(. Nhân tiện nhà Ám Dạ Cung cũng đang share bản ebook t phải down về đọc mới được.
    Một lần nữa cảm ơn nàng nhiều vì bản review đầy đủ này :*

    Liked by 1 person

    • Fly209 nói:

      Hehe cảm ơn bạn đã dành thời gian kiên nhẫn đọc những gì t review ❤
      Nhanh nhanh down đi nha, vì bạn ấy chỉ để vài ngày thôi í. Mà chưa đọc đã đọc review này thì bị spoil hết trơn huhu, nhưng chắc không sao đâu ha, t đọc mấy lần vẫn cảm động lắm ❤
      Chúc bạn đọc vui, có gì đọc xong chia sẻ cảm nhận nữa nha ❤

      Số lượt thích

  3. Nana nói:

    Định vào cmt hồi hôm qua rồi mà lăn tới lộn lui quên mất, hôm nay quyết phải vào điểm danh :))

    Cảm ơn Fly vì bài review tâm huyết này nhé, đọc những gì Fly viết là mình biết Fly thích bộ này thế nào rồi, mình vừa đọc review vừa nghe bài “Tâm sự với người lạ” mà tan nát con tim, nhất là mấy đoạn sau 😭 Mình sẽ luôn luôn đặt Dương Lỗi và Phòng Vũ vào top công thụ của mình, chắc chắn là thế. Mình cũng yêu hai nhân vật này quá nhiều, yêu những gì họ trải qua để có được một kết thúc thật sự có hậu T__T

    Là editor của bộ này, mình rất là hạnh phúc khi thấy có người yêu quý nó như mình, cho nên mình cảm ơn Fly nhiều. Tiếc là tác giả không biết tiếng Việt, nếu không mình nghĩ tác giả cũng rất vui khi biết có người trân trọng tác phẩm của mình đến vậy 😍

    Liked by 3 people

    • Fly209 nói:

      ❤ Mình vừa review vừa nghe "If you and me" nẫu hết mề gan ruột luôn =)) kiểu rất đúng tâm trạng của Dương Lỗi haha :)))
      Xong đến cuối chuyển bài nghe thế nào nó tự động nhảy sang "Điều anh không biết" (你不知道的事) =)) cái số nhạc của mình toàn nhạc buồn mà chả hiểu sao lại quá hợp tâm trạng, nên kiểu càng lên đồng hơn =)))
      WP này chưa lập thì mình còn chưa review chứ đã lập thì Kim bài đả thủ không thoát đâu được ❤ Yêu thương quá nhiều rồi :"3

      Liked by 1 person

  4. jungyulhee nói:

    Chào bạn, càm ơn bài review của bạn, mình thích Kim Bài Đả Thủ cực kì, mình đọc đi đọc lại nhiều lắm rồi, nhưng đọc bài review của bạn vẫn làm mình rưng rưng T^T. Thích Phòng Vũ, thích Dương Lỗi vô cùng, đây mới đúng là tình yêu của hai người con trai, mạnh mẽ, quyết đoán :)))

    Số lượt thích

    • Fly209 nói:

      Ừ mình cũng thích mê tình cảm của họ luôn ❤ Dương Lỗi và Phòng Vũ đúng là mẫu công thụ mình vô cùng yêu thích :3 mạnh mẽ mà vẫn tình cảm ❤
      Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc cái review dài dặc này =))) :* ❤

      Số lượt thích

      • jungyulhee nói:

        Đúng vậy, tình cảm của hai người quá tuyệt vời, mãnh liệt vô cùng ^^. Bạn có biết truyện nào mà công thụ đều cường như thế này nhưng tình cảm lại sâu nặng không? Giới thiệu mình đi ^^

        Số lượt thích

      • Fly209 nói:

        Thể loại cường cường mình đọc thì nhiều rồi nhưng để mình thấy cường thật thì không nhiều. Với cả ít có trường hợp kiểu cả 2 tình cảm dành cho nhau sâu nặng như này lắm, hoặc là tác giả cố viết ra nhưng kịch bỏ xừ ví dụ điển hình là Ràng buộc, mình ếu hiểu vì sao người ta hô hào bộ ấy cường cường rồi là đỉnh cao của đam mỹ hay nếu đọc đam mỹ thì không thể bỏ qua bộ ấy, cường cường các thứ -_-

        Còn có 1 vài bộ cường cường mà 1 phía si tình ví dụ như Cha nuôi (công cực si tình, có H ngon lành cành đào, siêu hot) – tác giả Thủy Thiên Thừa.

        Cổ trang thì có Sửu hoàng cũng cường cường, nhưng nó thuộc dạng mưa dầm thấm lâu, 2 bên ở bên nhau và như kiểu gia đình nương tựa vào nhau chứ không hẳn dạng tình yêu mãnh liệt kiểu này. Nhưng mình khá thích tình cảm trong truyện, vì đúng kiểu là nếu thiếu một người thì đối phương sẽ như khuyết thiếu 1 phần nào đó và không thể tồn tại hoàn chỉnh được dạng vậy, kiểu vì sự tồn tại của người này mới áp chế được con quỷ dữ trong người kia, dạng thế =)) Còn mình không thích anh công lắm đâu, nhưng mình thích tình cảm của 2 người. À, đây là truyện của Dịch Nhân Bắc nhé.

        Cấm cung theo 1 nét nào đó cũng có thể chấp nhận được dù đôi lúc mình không yêu được sự “ác” của anh hoàng đế 😐 kiểu anh yêu em thụ đến mức có thể hy sinh con mình với con của phi khác. Đùa mình hơi bị dị ứng kiểu như thế, máu thịt của mình mà không yêu thì yêu đứa nào? @_@ Nhưng nói chung là tình cảm ổn, bạn có thể lướt qua mấy đoạn H không cần thiết =)) truyện của Mạt Hồi nhé.

        Còn có những thể loại không cường khác nhưng sâu nặng thì vẫn có, nếu bạn muốn mình giới thiệu thì cứ nói nha :3

        Nói chung khó có bộ cường cường nào đạt đến kiểu hoàn hảo như KBĐT lắm huhu T ^ T Ít có bộ nào mình vừa yêu công vừa yêu thụ vừa yêu tình cảm vừa yêu diễn biến nói chung thích từ a->z như này lắm 😀

        Số lượt thích

  5. jungyulhee nói:

    Mình giống bạn, không thích nổi Ràng buộc, nội dung nhảm nhí thế nào ấy, tình tiết cho công thụ ngược nhau cũng gượng ép nữa. Nghịch tập mình cũng chỉ thích anh công thôi à, thấy tình cảm của thụ không sau, nghe nói truyện Thượng ẩn của Sài Kê Đản cũng y vậy đó, công si tình nhưng thụ hờ hững lắm, nên giờ truyện đang hot nhưng mình chưa đọc , còn cái Cấm cung, kiểu công có thể giết con ruột mình vì thụ thì mình loại rồi, cái gì chứ đối với mình tình cảm gia đình thiêng liêng lắm.
    Nếu được thì bạn giới thiệu cho mình những truyện tình cảm sâu đậm đi, cảm ơn bạn ^^

    Liked by 1 person

    • Fly209 nói:

      Nếu nói về tình cảm sâu đậm thì mình đề cử bạn vài bộ như này nhé:
      – Nhất thụ nhân sinh – Priest (trời ơi mình yêu chết bạn thụ, có thể nói gần như là thanh mai trúc mã, tình cảm theo năm tháng biến dần thành tình yêu ngấm vào xương cốt, bản dịch vô cùng vô cùng tuyệt, mình cũng đã review ở dưới bạn có thể đọc qua. Nói chung mình thấy đáng đọc :”3 )
      – Sa lạp – Sa lậu – Bùi Lễ: Bộ này thì mình thích bạn thụ điên lên được =))) bạn ấy chiếm vị trí cực kỳ đặc biệt trong lòng mình nói chung độc nhất vô nhị luôn, si tình mà không ngu ngốc, vừa tinh tế vừa cao thượng, cũng đã review ở dưới =)) )
      – Khánh trúc nan thư – Tự Từ: Bộ này hơi dài tẹo, vừa hài hước vừa tình cảm, bạn thụ của lòng mình T ^T nói chung là cảm động lắm lắm ;3
      – Những thoáng qua gặp gỡ – Mạt Hồi: Công vô cùng si tình luôn, đọc đôi khi hơi ức chế vì kiểu thụ mất dạy nhưng nói chung càng đọc về sau sẽ càng thương. Tình cảm mà, đâu phải muốn buông xuống là buông được, chị edit thì ko còn gì để chê luôn T ^ T siêu siêu chất í, chị ấy là Thụy Dương bên nnctm trời ơi t yêu chết luôn T ^ T
      – Sơ luyến anh thì – Bạch Vân: nói chung motif thì cũ rồi nhưng t thích cách lý giải tình cảm của tác giả và cách tác giả xây dựng nhân vật, kiểu nhân vật công là kiểu người đối tốt với tất cả nhưng chính người như vậy lại thực ra là kẻ lạnh lùng tàn nhẫn nhất, khiến cho mình hận không xong mà yêu không thể í.
      – Mao Hợp Thần Ly – Khốn Ỷ Nguy Lâu: anh công đúng kiểu thâm tình công luôn í cậu ạ T ^ T huhu, t đọc bên nhà handatuyet nhé.
      – Câu dẫn không thương lượng – Cuồng Thượng Gia Cuồng: T rất thích tính cách của bạn thụ :)) vừa bướng bỉnh nhưng vừa đáng yêu, biết mình biết ta, nói chung là yêu thích.
      – Thế gian đẹp nhất trong làn gió – Nhan Lương Vũ: Thực ra t thấy bộ này nhấn mạnh vào tình người hơn tình yêu, nhưng bạn công thực sự thực sự khiến t vừa thương vừa yêu vừa cưng, nói chung chỉ muốn cưng nựng í, rất rất tình cảm luôn :3 Bộ này t đang viết dở review =)))

      Và t thích truyện của Lam Lâm nữa dù truyện của bả nhiều khi đúng kiểu dội 1 xô máu chó vào đầu =))) T thấy bả viết rất rất chắc tay, thường xoáy vào những hiểu lầm bé xíu. Nếu người ta viết về những cái to tát thì bà viết về những cái bé nhỏ, nhưng t thấy cuộc sống đích thực là chỉ vì những hiểu lầm, tự ti nhỏ bé mà có thể tích tụ rồi gây mâu thuẫn xa cách. Đề cử như Trì ái, Song trình, Quân tử chi giao hoặc Ảo giác, đừng đọc cái bộ Nghich phong nhi hành nhé, trời ơi t phát điên vì cái độ nhược đến muốn rồ của bạn thụ -_-

      Bên cạnh đó giới thiệu luôn 1 số bộ mà t thấy đủ sâu sắc nhưng vẫn giản dị đời thường, vừa đáng yêu vừa cảm động: 15P 7H 6SM (Hổ Phách Trùng Tử), Bất Dạ Thành, Thu vũ vi lương (Bất Dạ – Phối Phối Thái Hàm), Đại mễ tiểu mạch (Thứ Hồng), Tháng năm qua (Tĩnh Thủy Biên), Đương niên ly tao (Hà Hán), Từ một tin ‘tìm bạn trăm năm’ trở thành ‘vợ’ người (Ô Thất), Câu chuyện của Thụ làm ca sáng và Công làm ca tối (Bình Quả Thụ), Điểu đại hữu thí dụng (Hắc Ám Chi Quang): bộ này siêu hài luôn, cường cường, đáng đọc :3, Thay thế phẩm (Tại Tuần Nhĩ), Bình Hoa (Khốn Ỷ Nguy Lâu/ Tử Dụ Tây Mễ Lộ.), Tiểu Long Nữ bất nữ (Hi Hòa Thanh Linh)

      Nói chung những bộ trên đây đều là những bộ t muốn review đó =)) nhưng chưa có thời gian review hết mới lập list để review dần, rảnh bạn đọc thử coi :3

      Liked by 1 person

    • Fly209 nói:

      Cái Cấm cung thực ra bà phi tần cũng mất dạy, vì mang thai nên ỷ thế này kia í, nhưng đáng ra anh công nên làm thế nào để cứu con mình đây lại vì muốn trừ phi nên trừ luôn cả con (dù đúng là không muốn) nên đọc đến đoạn ấy mình bị ức chế, còn anh có con với 1 phi tần – khá giống thụ nữa thì anh rất yêu thương, nhưng mình nghĩ anh yêu đứa trẻ đến vậy cũng 1 phần vì nó giống thụ -_-
      Nói chung truyện này được cái tình cảm sâu đậm và có nền tảng từ xưa, gọi là ủ mầm bén rễ rồi vì muốn đối phương hạnh phúc nên lo nghĩ nhiều cho đối phương, nhưng hành động của anh công đôi khi ác quá. Mình luôn nghĩ dù có yêu ai ra sao, thì người thân, người máu mủ của mình không bao giờ có thể vứt bỏ. Tất nhiên không thể đem ra cân đo tính toán nhưng với mình tình cảm ruột thịt vẫn quan trọng hơn ==”

      Số lượt thích

      • jungyulhee nói:

        Cảm ơn bạn nhiều nhé, trời ơi, quá chừng truyện, mình phải luyện hết mới được, trong số những truyện mình đã đọc rồi và thích vô cùng, Sa lạp – sa lậu , Khánh trúc nan thư, Từ một tin nhắn trăm năm đến vợ người, mấy truyện này toàn cực phẩm, cái Qua năm tháng hay cực, mình thích vô cùng, nhẹ nhàng nhưng tình cảm của công thụ thì vô cùng sâu sắc, tình thân, tình bạn trong đây cũng đẹp nữa :)))
        Không biết bạn đã đọc Dương thư mị ảnh chưa? Mình thấy khá hay, cuốn 1 thì mình không thích lắm, nhưng cuốn 2 và cuốn 3 thì hay, tình cảm của công thụ cũng sâu nặng lắm.

        Số lượt thích

      • Fly209 nói:

        Dương thư mị ảnh mình đọc rồi nhưng mình không thấy ấn tượng lắm :))) tình cảm sâu nặng thật, bạn thụ đôi lúc cũng tsun cute thật nhưng mình vẫn thấy nó có gì cứ kiểu theo motif mà hơi gượng í :)) chả hiểu sao mình thấy truyện ấy không được tự nhiên cho lắm haha 😀

        Liked by 1 person

  6. jungyulhee nói:

    Ừ, chắc tại không hợp gu của bạn :)). Khi nào bạn đọc được truyện hay giới thiệu mình với nhé ^^. Giờ mình luyện mấy truyện mà bạn giới thiệu, nhiều truyện chưa đọc ghê.

    Số lượt thích

  7. C Fly, c đọc Chiết chi vs Diary in Grey Tower chưaaaa

    Số lượt thích

  8. Nyannyan92 nói:

    Lần đầu tiên xem review mà khóc. Review của chủ nhà rất hay và chuyền tải đủ đầy cho người đã đọc và chưa đọc kim bài đả thủ. Cám ơn chủ nhà

    Liked by 1 person

  9. Như Ý Vũ nói:

    Mình dùng hơn 15phút để đọc bài review của bạn. Cảm nhận được sự si tình ấy . Rồi mình kh đọc truyện nữa. Mình sợ thấy được sự mệt mỏi khi yêu, sợ nhìn thấy sự tàn khốc sợ nhìn thấy mặt khác của yêu. Chữ yêu nói thì dễ nhưng mấy ai làm được. Mỗi người thật sự sợ chính mình lại đắng chìm trong cảm xúc của nhân vật. Sợ vết thương lòng bị bung bét lần nữa. Mình đọc review th rồi lại lặng lẽ thoát truyện. Truyện có lẽ hay nhưng với mình nó lại làm mình sợ. Mình là đứa khi đọc truyện sẽ đắm mình vô cảm xúc nhân vật của truyện nên thật sự sợ sự si tình ấy. Cảm ơn bạn đã review truyện này. Mình sẽ kh đọc truyện nữa nhưng có lẽ một lúc nào đó vết thương lòng ấy được ai đó người xoa dịu chăng mình sẽ quay lại đọc truyện và đắm mình vô sự si tình ấy. Cảm ơn bạn đã review nhé 🙂

    Số lượt thích

Để lại bình luận cho mình nhé :"3

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s